Bài viết

Cái cháu nhìn thấy là một vết sẹo. Nhưng với ông, đó là dấu tích của một thời không thể quên.

Phú Thọ07/12/2025Sưu tầm (Đoàn xã Kim Bôi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nép mình giữa con ngõ yên ả, ông Phùng Thế Duy cẩn thận sắp xếp những chiếc bằng khen, những kỷ vật thời chiến trên chiếc bàn trà. Mỗi món đồ, mỗi tấm bằng khen là một lát cắt ký ức mà ông gìn giữ bấy lâu.

Ông Duy từng 7 lần bắn hạ tăng, 7 lần diệt cơ giới địch

Em Đức ngồi bên ông nội, mắt dõi theo từng cử chỉ, lắng nghe không rời từng câu chuyện của ông – những mảnh ký ức chiến tranh đang sống lại qua giọng kể trầm ấm, đôi lúc ngắt quãng vì xúc động.

Lâu lắm mới gặp cháu nội từ xa về, ông Duy vui ra mặt. Ông lần giở từng tấm bằng khen, giấy đã ố vàng nhưng niềm tự hào vẫn nguyên vẹn.

“Đây là bằng khen ông tiêu diệt 2 tăng này…”

“Tấm này là ông tiêu diệt 2 tăng nữa này…”

“Có những tấm, tiếc lắm, nhưng có lần suýt bị địch phát hiện, ông phải nuốt để giữ bí mật…”

Ông Duy kể về một lần suýt bị địch phát hiện
Ông Duy từng là xạ thủ B41 (Ảnh minh họa)

Đức nâng niu đón lấy từng tấm bằng, xem thật kỹ, như cùng ông trở về quá khứ. Cậu không chỉ nhìn một tờ giấy, mà đang nhìn thấy cả một quá khứ hào hùng hiện lên qua ánh mắt, giọng nói và ký ức của ông nội mình.

Hào hùng, nhưng cũng để lại những vết thương nặng nề, sâu hoắm.

Cái cháu nhìn thấy là một vết sẹo. Nhưng với ông, đó là dấu tích của một thời không thể quên.\Ông Duy chậm rãi đưa tay xuống vén ống quần, để lộ một bàn chân phải biến dạng với vết sẹo dài phủ cổ chân. Ngón cái cong lên, các ngón còn lại cũng cong vẹo như vừa trải qua một cơn chấn động dữ dội. “Mảnh pháo xuyên qua cổ chân, làm đứt gân ở ngón cái. Rồi ông phải trải qua phẫu thuật. Phải cắt da đùi để ghép xuống chân. Nhưng từ ấy cũng không đi thẳng người lên được".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cái cháu nhìn thấy là một vết sẹo. Nhưng với ông, đó là dấu tích của một thời không thể quên. | Câu chuyện thời hoa lửa