Bài viết

cái chén sứ mẻ

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà tôi có cái chén sứ mẻ miệng. Nó mẻ từ ngày địch lục soát, đá văng đồ đạc. Tôi giữ lại không phải vì tiếc, mà vì nó nhắc tôi nhớ một điều: dù mẻ vẫn dùng được, như người mẹ dù đau vẫn phải sống.
Tôi có hai con trai ra chiến trường. Cả hai đều không về. Ngày nhận giấy báo tử thằng lớn, tôi ngồi ăn cơm bằng cái chén mẻ. Cơm chan nước mắt, tôi vẫn nuốt. Không nuốt thì làm sao còn sức nuôi phần việc còn lại.
Hồi đó nhà tôi là chỗ nuôi giấu cán bộ. Tôi nấu cơm, chia từng muỗng. Có hôm thiếu gạo, tôi chan thêm nước cho đủ. Các chú ăn xong cúi đầu cảm ơn. Tôi chỉ nói: “Ăn đi, có sức rồi giữ đất.”
Sau giải phóng, người ta cho tôi chén bát mới. Tôi vẫn dùng cái chén sứ mẻ ngày xưa, thỉnh thoảng lấy ra, đặt lên bàn thờ.
Nhiều người hỏi sao tôi không bỏ. Tôi bảo: “Bỏ sao được, cái chén này là chứng nhân. Nó từng chứng kiến tôi đau, và cũng chứng kiến tôi đứng dậy.”
Có những vết mẻ không làm đồ vật vô dụng. Cũng như mất mát không làm người mẹ gục, nếu trong tim còn điều phải giữ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn