Cái chết đánh thức cả một thế hệ học sinh, sinh viên
Trần Văn Ơn sinh năm 1931, trong bối cảnh đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Là một học sinh trung học, anh sớm nhận thức được nỗi nhục mất nước và sự bất công của xã hội thuộc địa. Không súng đạn trong tay, nhưng Trần Văn Ơn và những người bạn của mình đã chọn con đường đấu tranh bằng tiếng nói, bằng lòng yêu nước của tuổi trẻ.
Những năm cuối thập niên 40 của thế kỷ XX, phong trào học sinh – sinh viên ở Sài Gòn ngày càng phát triển mạnh mẽ. Trần Văn Ơn tích cực tham gia tổ chức, vận động bạn bè đấu tranh đòi quyền học tập, đòi thả những học sinh yêu nước bị bắt giam. Đối với anh, yêu nước không phải là điều gì xa vời, mà bắt đầu từ việc không chấp nhận cúi đầu trước bất công.
Ngày 9/1/1950, trong một cuộc biểu tình lớn của học sinh Sài Gòn, thực dân Pháp đã nổ súng đàn áp dã man. Trần Văn Ơn trúng đạn và hy sinh khi tuổi đời mới mười chín. Anh ngã xuống giữa đường phố Sài Gòn, mang theo cả tuổi xuân và những ước mơ còn dang dở.
Nhưng cái chết của anh không làm phong trào lắng xuống. Ngược lại, đám tang Trần Văn Ơn đã biến thành một cuộc biểu tình lịch sử, với hàng chục nghìn người tham gia. Từ giây phút ấy, tên anh trở thành biểu tượng cho tinh thần yêu nước của học sinh – sinh viên miền Nam.
Trần Văn Ơn không cầm súng, nhưng cái chết của anh đã trở thành tiếng kèn thức tỉnh cả một thế hệ.



