Cái khoác vai dưới giao thông hào và những cái bắt tay thời bình
"Không ai làm nên lịch sử một mình. Lính chiến có tiểu đội vào sinh ra tử, cán bộ phong trào cũng cần những người đồng chí kề vai sát cánh để dời non lấp biển."
"Không ai làm nên lịch sử một mình. Lính chiến có tiểu đội vào sinh ra tử, cán bộ phong trào cũng cần những người đồng chí kề vai sát cánh để dời non lấp biển."
Trận phòng ngự đồi 105, tiểu đội ông được phân công chốt chặn ba hướng. Ông nằm góc hầm bên trái, thằng Sinh nằm góc phải, thằng Quyết canh phía sau. Ba thằng ba hướng, đạn nổ rát rạt, không ai nhìn thấy ai, chỉ nghe tiếng súng của nhau để biết đồng đội mình còn sống.
Lúc địch tràn lên, ông bị kẹt đạn. Thằng Sinh từ góc phải không ngần ngại lao ra khỏi hầm, xả tràng đại liên yểm trợ, lấy thân mình che chắn cho ông lùi lại tháo băng đạn. Dưới giao thông hào, cái khoác vai, cái gật đầu của người đồng chí nó là tấm khiên vững chắc nhất. Sự tin tưởng tuyệt đối vào người anh em bên cạnh là thứ duy nhất giữ cho tụi ông sống sót.
Bây giờ về làng, thấy cháu cùng các anh em cán bộ như chú Ngô Minh Quế, chú Nguyễn Đức Bình tất bật ngược xuôi lo tổ chức các hội nghị lớn cho xã, hay sát cánh cùng nhau trong các phong trào làm đường giao thông, xây dựng nông thôn mới, ông lại thấy lấp lánh cái tinh thần đồng chí ngày nào.
Khối lượng công việc đồ sộ của địa phương không thể một đôi tay gánh vác hết được. Những cái bắt tay, sự phối hợp nhịp nhàng giữa cháu và các cộng sự trong bộ máy xã Gia Phú, nó cũng giống hệt như cái cách tụi ông bọc lót cho nhau dưới chiến hào vậy. Khi cán bộ mà đồng lòng, kề vai sát cánh, tin tưởng lẫn nhau, thì khó khăn nào cũng vượt qua, nghị quyết nào cũng đi vào thực tiễn.
Kể đến đây, cái cổ họng ông già cũng bắt đầu khé lại rồi. Cháu thấy không, từ chuyện chiến trường máu lửa đến chuyện hành chính, xây dựng kinh tế thời nay, cái "trục" nối duy nhất chính là tình yêu quê hương và tinh thần gánh vác.



