Cái lạnh thấu sương của rừng sâu
Cái lạnh thấu sương của rừng sâu
Cái lạnh thấu sương của rừng sâu
Tôi là Vũ Hùng Chanh. Trong quãng đời quân ngũ, tôi từng trải qua nhiều gian khổ, nhưng có một thứ đến bây giờ nghĩ lại vẫn còn nguyên cảm giác: cái lạnh thấu sương của những đêm rừng sâu. Đó không phải cái lạnh buốt cắt da như mùa đông miền Bắc, mà là cái lạnh âm ỉ, len lỏi, ngấm dần vào từng thớ thịt, khiến người ta nhớ mãi.
Đơn vị chúng tôi đóng quân sâu trong rừng, xa khu dân cư. Ban ngày, rừng yên ả, nắng lọt qua tán lá không nhiều nhưng đủ ấm. Thế nhưng khi chiều xuống, sương bắt đầu buông rất nhanh. Chỉ một lúc sau, cả khu rừng chìm trong làn hơi nước trắng mờ. Quần áo, ba lô, võng màn đều ướt sũng. Dù có phơi cả ngày, đến tối vẫn lạnh và ẩm.
Đêm rừng sâu là khoảng thời gian khó khăn nhất. Chúng tôi mắc võng giữa hai thân cây, bên dưới là đất ẩm, bên trên là tán lá nhỏ giọt sương. Nằm xuống chưa lâu, cái lạnh đã ngấm từ lưng, từ vai, rồi lan khắp người. Chăn mỏng, áo đã ẩm, càng nằm càng thấy rét. Có đêm, tôi phải co người lại, ôm chặt balô trước ngực để giữ chút hơi ấm.
Những ca gác đêm mới thực sự là thử thách. Đứng giữa rừng sâu, sương phủ kín vai áo, tay cầm súng mà các ngón tay cứng lại vì lạnh. Hơi thở phả ra trước mặt thành làn khói mỏng. Xung quanh im lặng đến mức nghe rõ tiếng côn trùng và tiếng lá rơi. Cái lạnh lúc ấy không chỉ ở da thịt, mà còn thử thách sự tỉnh táo và bản lĩnh của người lính.
Có hôm, gió rừng thổi mạnh, sương bay mù mịt. Đường mòn quen thuộc bỗng trở nên lạ lẫm. Tôi đứng gác, mắt căng ra nhìn vào bóng tối, vừa rét vừa căng thẳng. Nhưng nhìn về phía lán, thấy ánh đèn leo lét và bóng anh em đang nghỉ ngơi, tôi lại tự nhủ phải cố gắng. Mình đứng đây không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn để đồng đội được yên tâm ngủ.
Sinh hoạt ban ngày cũng không dễ. Nấu cơm trong rừng sâu, củi ẩm khó cháy, khói cay xè mắt. Cơm vừa chín đã nguội, canh ăn chưa xong đã lạnh. Nhưng chính trong những bữa ăn đơn sơ ấy, anh em lại ngồi sát bên nhau, chuyền cho nhau bát nước nóng, miếng cơm còn ấm. Cái lạnh khiến chúng tôi xích lại gần hơn.
Có đêm lạnh quá, một đồng đội khẽ nói: “Giá mà có bát nước chè nóng thì tốt”. Cả tổ cười khẽ, tiếng cười nhỏ thôi nhưng ấm áp lạ thường. Trong rừng sâu lạnh lẽo, chỉ cần một câu nói, một cái vỗ vai cũng đủ để xua đi phần nào cái rét.
Sau này, khi rời quân ngũ, trở về đời thường, nhiều đêm trời trở lạnh, tôi lại nhớ đến rừng sâu năm ấy. Nhớ những đêm sương dày, nhớ những ca gác lạnh buốt, nhớ đồng đội nằm võng sát bên nhau. Cái lạnh ngày đó không chỉ rèn sức chịu đựng, mà còn rèn tình đồng chí, đồng đội.
Với tôi, cái lạnh thấu sương của rừng sâu là một phần không thể quên của đời lính. Nó nhắc tôi nhớ rằng, giữa gian khổ, con người ta vẫn có thể tìm thấy hơi ấm từ ý chí và tình người. Và chính những tháng ngày ấy đã làm nên một thời quân ngũ không bao giờ phai trong ký ức của tôi.


