CÁI MỀN CỦA BÁC
BÙI VĂN CƯỜNG
Ở chiến khu Việt Bắc, đời sống vật chất vô cùng thiếu thốn. Đêm đông, gió rừng lùa vào lán, cái rét cắt da cắt thịt. Bác Hồ lúc đó chỉ có một chiếc mền bông (chăn bông) duy nhất, cũng đã khá cũ. Các đồng chí phục vụ, cảnh vệ ở gần Bác đều biết Bác có thói quen làm việc rất khuya. Đêm nào cũng vậy, khi mọi người đã yên giấc, ngọn đèn dầu trong lán của Bác vẫn còn sáng. Một đêm nọ, một đồng chí cán bộ đi công tác xa vừa trở về. Anh bị sốt rét rừng, người run lên từng cơn vì lạnh. Đồng chí phục vụ thấy vậy, lo lắng nhưng trong lán không còn chiếc chăn nào dư. Đang lúc bối rối thì Bác đi làm về. Thấy người cán bộ đang nằm co ro, Bác liền hỏi: "Chú ấy bị làm sao thế?" Đồng chí phục vụ thưa: "Dạ thưa Bác, đồng chí ấy đi công tác về, bị sốt rét, người lạnh lắm ạ." Không một chút do dự, Bác liền đi lại giường của mình, lấy chiếc mền bông duy nhất của Người, mang đến và tự tay đắp cho người cán bộ. Bác còn sờ trán anh và dặn dò: "Chú đắp vào cho ấm. Phải cố gắng ăn uống, uống thuốc cho mau lại sức." Đồng chí phục vụ thấy vậy vội nói: "Thưa Bác, Bác đắp cho đồng chí ấy thì đêm nay Bác lấy gì đắp ạ? Trời lạnh lắm ạ." Bác cười hiền hậu và đáp: "Bác còn khỏe, chỉ cần mặc thêm chiếc áo bông là đủ ấm rồi. Đồng chí ấy đang ốm, cần được giữ ấm hơn Bác. Cứ để cho đồng chí ấy đắp." Đêm đó, Bác chỉ khoác thêm chiếc áo bông của mình để ngủ. Tình thương của Bác dành cho đồng chí, đồng đội thật mênh mông và cụ thể. Người sẵn sàng chịu lạnh để nhường hơi ấm cho người khác, một cử chỉ giản dị nhưng chứa đựng tấm lòng của một người Cha, một người Anh Cả trong gia đình cách mạng.



