CÁI MUÔI CHÈ BẰNG GỖ CỦA CÔ NUÔI QUÂN BÊN DÒNG SUỐI NẬM CÚM Nhân chứng kể lại: Cô Triệu Thị Mai (Cựu chiến sĩ hậu cần Sư đoàn 326, Lai Châu)
CÁI MUÔI CHÈ BẰNG GỖ CỦA CÔ NUÔI QUÂN BÊN DÒNG SUỐI NẬM CÚM
Nhân chứng kể lại: Cô Triệu Thị Mai (Cựu chiến sĩ hậu cần Sư đoàn 326, Lai Châu)
Bối cảnh lịch sử: Trận địa phòng thủ dọc sông Nậm Cúm (Phong Thổ) bị cắt đứt đường tiếp tế, tổ nuôi quân phải tận dụng hang đá ven suối, triệt để nhóm bếp Hoàng Cầm không khói để nấu cơm cho bộ đội bám chốt.
"Nước suối Nậm Cúm lạnh như nước đá, tay chân chúng tôi sưng tấy, nứt nẻ hết vì ngâm nước rửa rau rừng. Tài sản quý giá nhất của tổ hậu cần ngày ấy là một cái muôi chè lớn tự đẽo bằng gốc cây gỗ nghiến già. Chiếc muôi sần sùi, ám khói bếp đen kịt nhưng đã cùng chúng tôi nấu hàng ngàn bữa cơm dã chiến.
Mỗi lần pháo giặc dập xuống cửa hang, đất đá rơi rào rào vào nồi, chúng tôi lại lấy thân mình che miệng vạc cơm, tay vẫn bám chặt chiếc muôi gỗ thời hoa lửa để khuấy đều nồi cháo loãng pha muối hạt cho thương binh. Chiếc muôi gỗ ấy đã đong đầy bao nhiêu tình thương yêu, sự chắt chiu của tuyến sau gửi ra cho những người lính đang mướt mồ hôi, máu xương nơi chiến hào."



