Cái nắm tay cuối – của Hải
Cái nắm tay cuối – của Hải
Hải là người ít nói, nhưng rất tình cảm. Hôm đó, chúng tôi cùng làm việc gần nhau. Khi bom bất ngờ rơi xuống, cả hai cùng lao xuống hố trú. Hải nắm chặt tay tôi, như để trấn an. Sau tiếng nổ lớn, tôi không còn cảm nhận được tay cậu nữa. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm một mình. Hải đã không còn. Cái nắm tay cuối cùng ấy tôi vẫn nhớ rất rõ. Nó vừa là sự chia sẻ, vừa là lời tạm biệt. Chiến tranh có thể chia cắt con người bất cứ lúc nào. Nhưng những khoảnh khắc như vậy sẽ ở lại mãi.



