Cựu chiến binh

CÁI NẮM TAY TRONG HẦM

Trước giờ xung phong, trong căn hầm tối chật chội, một cái nắm tay lặng lẽ đã trở thành lời chia tay không lời giữa những người lính.

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Khánh Chi (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước mỗi trận đánh lớn, không ai nói với ai câu “chúc may mắn”. Vì tất cả đều hiểu: may mắn ở chiến trường là thứ rất mong manh.

Đêm ấy, tiểu đội trú trong một căn hầm nhỏ, mái chống bằng gỗ mục, đất ẩm nhỏ từng giọt xuống vai. Đèn pin đã hết pin từ lâu. Bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng thở và tiếng tim đập.

Ai cũng biết, khi bước ra khỏi hầm lúc bình minh, chưa chắc đã có ngày trở lại.

Không ai nói chuyện quê nhà, không ai kể chuyện tương lai. Những điều ấy lúc này trở nên xa xỉ. Chỉ có im lặng, nặng như đất đè lên ngực.

Trong bóng tối, ông cảm thấy có một bàn tay chạm vào tay mình. Không siết chặt, chỉ nắm vừa đủ để biết rằng bên cạnh vẫn còn người.

Ông nắm lại.

Không cần hỏi tên. Không cần lời nói. Cái nắm tay ấy thay cho tất cả: sợ hãi, tin cậy, gửi gắm và cả lời từ biệt không thốt ra.

Một lát sau, lệnh xung phong vang lên. Mọi người buông tay nhau, lặng lẽ bò ra khỏi hầm, hòa vào bóng tối bên ngoài.

Sau trận đánh, ông sống sót. Nhưng người đã nắm tay ông thì không bao giờ trở lại. Ông không biết chính xác đó là ai. Trong đêm tối ấy, mọi khuôn mặt đều mờ đi. Chỉ còn cảm giác ấm áp của bàn tay người lính – thứ ấm áp hiếm hoi giữa chiến tranh lạnh lẽo.

Nhiều năm sau, khi bắt tay ai đó trong đời thường, ông vẫn nhớ đến cái nắm tay trong hầm tối năm xưa. Nhớ để hiểu rằng: có những sự gắn bó không cần tên gọi, không cần lời hứa, nhưng theo ta suốt cả đời

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn