CÁI NÓNG ẨM TRONG LÒNG ĐẤT
CÁI NÓNG ẨM TRONG LÒNG ĐẤT
CÁI NÓNG ẨM TRONG LÒNG ĐẤT
Tôi là Lê Văn Thức. Trong quãng đời quân ngũ của mình, tôi từng trải qua nhiều gian khổ: hành quân dài ngày, đói cơm nhạt muối, những đêm gác lạnh run người. Nhưng có một cảm giác rất đặc biệt, rất khó quên, đó là cái nóng ẩm khi ở trong hầm trú quân – thứ nóng không đến từ mặt trời, mà toát ra từ chính lòng đất.
Hầm của đơn vị tôi đào sâu vào sườn đồi. Bên ngoài rừng cây rậm rạp, gió thổi còn thấy mát, nhưng chỉ cần chui xuống hầm là cảm giác khác hẳn. Không gian hẹp, thấp, phải cúi người mới đi được. Đất ẩm quanh năm, mùi đất mới trộn với mùi mồ hôi người lính tạo thành một thứ mùi rất đặc trưng, ai ở lâu rồi thì quen, nhưng ban đầu thì thật sự khó chịu.
Những ngày đầu vào hầm, tôi cứ nghĩ trú dưới đất sẽ mát hơn. Nhưng không phải vậy. Cái nóng trong hầm là cái nóng bí, không có gió, không có nắng mà vẫn oi nồng. Mồ hôi vừa rịn ra là thấm ngay vào áo. Áo chưa kịp khô đã ướt lại. Ngồi một lúc là lưng áo dính sát vào da, khó chịu vô cùng.
Ban ngày, khi bên ngoài nắng gắt, đơn vị tôi thường sinh hoạt, nghỉ ngơi trong hầm để tránh máy bay trinh sát. Cả tiểu đội ngồi san sát nhau, người này dựa người kia. Hơi người cộng lại, cộng với hơi đất bốc lên, khiến trong hầm càng thêm nóng ẩm. Có lúc tôi thấy khó thở, chỉ muốn chui ra ngoài hít một hơi không khí cho dễ chịu.
Ban đêm, tưởng rằng sẽ mát hơn, nhưng cái ẩm lại rõ rệt hơn nhiều. Sương rừng thấm xuống, vách hầm lúc nào cũng ướt. Chạm tay vào là thấy lạnh và nhớp nháp. Có đêm, nước rỉ từ trần hầm xuống, nhỏ từng giọt đều đều. Nằm trong hầm, tôi nghe rõ tiếng nước nhỏ, tiếng côn trùng kêu, tiếng thở đều của anh em bên cạnh. Không gian chật hẹp nhưng rất yên tĩnh.
Cái nóng ẩm ấy không chỉ gây khó chịu, mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe. Nhiều anh em bị ghẻ lở, hắc lào vì da lúc nào cũng ẩm. Quần áo ít, thay không thường xuyên, phơi trong rừng lại lâu khô. Nhưng chẳng ai kêu ca. Người lính quen với hoàn cảnh, quen chịu đựng, chỉ nhắc nhau giữ gìn, ai có thuốc thì chia nhau dùng.
Tôi nhớ có những buổi trưa, mồ hôi chảy ướt cả mặt, nhưng vẫn phải ngồi im trong hầm, không dám ra ngoài vì sợ lộ vị trí. Có lúc tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng đang ở nhà, nằm trên chiếc giường tre thoáng gió. Nhưng mở mắt ra, trước mặt vẫn là vách đất sẫm màu, hơi ẩm phả vào mặt.
Giữa cái nóng ẩm ngột ngạt ấy, điều khiến tôi thấy dễ chịu nhất chính là tình đồng đội. Có người quạt tay cho người bên cạnh, có người nhường chỗ gần miệng hầm hơn cho anh em yếu sức. Những câu nói nhỏ, những nụ cười động viên giúp chúng tôi quên đi phần nào sự khó chịu của không gian chật hẹp.
Sau này, khi đã rời quân ngũ, sống trong nhà cửa khang trang, có quạt, có điều hòa, mỗi lần trời nồm ẩm là tôi lại nhớ đến những ngày ở hầm. Nhớ cái nóng bí bách, nhớ mùi đất ẩm, và nhớ những người đồng đội đã cùng tôi chịu đựng trong lòng đất tối ấy.
Cái nóng ẩm trong hầm là một thử thách thầm lặng của đời lính. Nó không ồn ào như bom đạn, không dữ dội như hành quân, nhưng lại rèn cho người lính sự bền bỉ và ý chí chịu đựng. Với tôi, đó là một phần ký ức không thể quên của những năm tháng quân ngũ gian khó mà rất đỗi tự hào.



