Cái ôm ngày tiễn bạn
Hôm ấy, không khí rất lặng. Ai cũng biết nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm. Không ai nói nhiều, chỉ đứng cạnh nhau. Trước khi đi, người đồng đội ấy bước lại, ôm bác thật chặt. Không phải cái bắt tay như thường lệ, mà là một cái ôm rất lâu.
Bác Đặng Văn Khánh, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể về một lần tiễn một người đồng đội lên đường làm nhiệm vụ đặc biệt.
Hôm ấy, không khí rất lặng. Ai cũng biết nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm. Không ai nói nhiều, chỉ đứng cạnh nhau.
Trước khi đi, người đồng đội ấy bước lại, ôm bác thật chặt. Không phải cái bắt tay như thường lệ, mà là một cái ôm rất lâu.
“Lúc đó bác thấy tim mình nghẹn lại,” bác nhớ.
Người ấy chỉ nói một câu: “Nếu không về, nhớ sống tốt nhé.”
Sau đó quay đi, không ngoái lại.
Và đúng như dự cảm, người đồng đội ấy đã không trở về.
Cái ôm ngày ấy trở thành ký ức mà bác Khánh không bao giờ quên. Nó không chỉ là lời chia tay, mà là lời gửi gắm – một niềm tin trao lại cho người ở lại.
Giờ đây, mỗi khi gặp lại đồng đội, bác thường ôm thật chặt. Với bác, đó là cách để giữ lại những tình cảm chân thành nhất của một thời hoa lửa.



