CÁI TÊN TRÊN NHỮNG VÔ-LĂNG TRƯỜNG SƠN
Có một cái tên đã trở thành biểu tượng của một đơn vị đặc biệt trên đường Trường Sơn: Nguyễn Thị Hạnh.
Năm 1968, trước yêu cầu vận chuyển ngày càng lớn cho chiến trường miền Nam, Bộ đội Trường Sơn quyết định tổ chức một lực lượng nữ lái xe. Ngày 18/12/1968, Trung đội nữ lái xe mang tên Nguyễn Thị Hạnh ra đời tại vùng rừng núi Hương Khê, Hà Tĩnh.
Đơn vị ban đầu có khoảng 40 cô gái được tuyển chọn từ lực lượng thanh niên xung phong và các đơn vị khác. Họ còn rất trẻ, nhiều người chưa từng ngồi sau vô-lăng.
Nhưng chiến trường không cho phép họ có thời gian học tập dài. Những cô gái phải học lái xe trong điều kiện hết sức thiếu thốn. Theo hồi ức của các nữ chiến sĩ, thời gian đào tạo chỉ khoảng 45 ngày. Có người vóc dáng nhỏ bé đến mức phải kê chăn dưới ghế mới có thể với tới vô-lăng.
Sau huấn luyện, những nữ lái xe bắt đầu những chuyến vận tải trên Trường Sơn. Họ chở lương thực, thuốc men, vũ khí, đưa thương binh từ chiến trường về hậu cứ.
Những cung đường như Khe Ve, Cổng Trời, Long Đại hay Ngã ba Đồng Lộc đều là những trọng điểm địch đánh phá ác liệt. Một chiếc xe có thể vừa rời khỏi trận địa đã gặp máy bay hoặc bom nổ chậm.
Thế nhưng các cô gái vẫn tiếp tục cầm lái.
Điều đặc biệt là từ một trung đội ban đầu, lực lượng này sau đó phát triển thành Đại đội nữ lái xe C13, vừa vận tải vừa đào tạo thêm hàng trăm nữ lái xe. Có nguồn tư liệu ghi nhận khoảng 300 nữ học viên đã được đào tạo từ lực lượng này.
Ngày 17/12/2014, Đại đội nữ lái xe Trường Sơn được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND thời kỳ chống Mỹ cứu nước.
Tên Nguyễn Thị Hạnh vì vậy không chỉ là tên một con người mà còn trở thành tên của một tập thể nữ chiến sĩ đặc biệt.
Những chiếc xe ngày ấy đã đi qua bom đạn, mang theo sức người và sức của từ hậu phương đến tiền tuyến.
Với thanh niên hôm nay, câu chuyện ấy nhắc rằng không có công việc nào là nhỏ bé khi nó phục vụ một mục tiêu lớn lao.



