CÁI TÊN VẪN CÒN ĐÓ - CHỈ LÀ KHÔNG CÒN BÓNG phần 3
Trận chiến cuối cùng ở Bình Định
Phần 3: Trận chiến cuối cùng ở Bình Định
Năm 1972, đơn vị của ông chiến đấu tại Hoài Ân, Bình Định. Đây là thời điểm chiến sự rất ác liệt. Bom đạn gần như ngày nào cũng có.
Có lần, đơn vị vừa hành quân xong thì bị phục kích. Ông là người hô anh em tản ra, tìm chỗ trú. Sau trận đó, nhiều người bị thương. Ông đi từng người hỏi han, băng bó giúp.
Đồng đội nhớ nhất là câu ông hay nói: “Còn sống là còn phải chiến đấu, không bỏ nhau đâu”.
Ngày 28 tháng 7 năm 1972, trong một trận đánh lớn, đơn vị của ông bị tấn công dữ dội. Tiếng súng, tiếng bom dồn dập. Ông vẫn ở tuyến đầu, chỉ huy anh em.
Rồi một quả đạn rơi xuống rất gần.
Khi đồng đội chạy lại, ông đã không còn nữa.
Họ chỉ kịp chôn cất ông tạm tại An Đức, Hoài Ân, Bình Định. Một nấm mộ đơn sơ, không bia, không dấu rõ ràng. Trong hoàn cảnh chiến tranh, đó là tất cả những gì họ có thể làm.



