Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÁI TÊN VẪN CÒN ĐÓ - CHỈ LÀ KHÔNG THẤY BÓNG phần 1

Những năm tháng còn đó

Thái Nguyên01/04/2026Hoàng Thị Hồng Hải (Trường Mầm Non Phủ Lý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 1: Những năm tháng lớn lên ở Phú Lý

Ông Hoàng Ngọc Hoa sinh năm 1940, ở vùng Phú Lý, Phú Lương, Thái Nguyên. Nhà nghèo, đất thì ít mà người thì đông, nên từ bé ông đã quen với cảnh thiếu thốn. Mùa đông mặc áo vá, mùa hè thì quanh năm chỉ có cái quần nâu bạc màu.

Hồi nhỏ, ông không được đi học nhiều. Học được vài năm thì nghỉ để phụ giúp gia đình. Sáng sớm dắt trâu ra đồng, trưa về ăn vội bát cơm độn sắn, chiều lại ra ruộng. Có hôm trời mưa rét, vẫn phải lội bùn cấy lúa, tay tím tái.

Người trong làng hay nhắc: “Thằng Hoa nó hiền mà chịu khó lắm”. Ông ít nói, nhưng ai nhờ gì cũng làm. Lớn lên, ông càng đỡ đần được cho bố mẹ nhiều hơn.

Đến tuổi trưởng thành, ông lập gia đình. Cuộc sống vẫn khó khăn nhưng có vợ, có con, căn nhà nhỏ lúc nào cũng có tiếng cười. Ông từng nói với vợ: “Cố gắng làm ăn, rồi cũng khá lên thôi”. Nhưng chiến tranh không cho ông sống một cuộc đời bình thường như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÁI TÊN VẪN CÒN ĐÓ - CHỈ LÀ KHÔNG THẤY BÓNG phần 1 | Câu chuyện thời hoa lửa