Cái tuổi mà ký ức
Ông tôi năm nay đã tám ngoài tám mươi tuổi. Ở cái tuổi mà ký ức nhiều khi nhoè đi theo năm tháng, vậy mà mỗi lần nhắc đến chiến tranh, Từng câu chuyện ông kể lại rõ ràng đến lạ. Có những điều, ông bảo, dù thời gian có trôi bao lâu cũng Không thể quên, bởi đó là cả tuổi trẻ, là máu, là nước mắt và là những người mãi mãi nằm lại để đất nước có được ngày hôm nay
Ông tôi năm nay đã tám ngoài tám mươi tuổi. Ở cái tuổi mà ký ức nhiều khi nhoè đi theo năm tháng, vậy mà mỗi lần nhắc đến chiến tranh, Từng câu chuyện ông kể lại rõ ràng đến lạ. Có những điều, ông bảo, dù thời gian có trôi bao lâu cũng Không thể quên, bởi đó là cả tuổi trẻ, là máu, là nước mắt và là những người mãi mãi nằm lại để đất nước có được ngày hôm nay.
Ông nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Ngày ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa, bom đạn dội xuống khắp nổi. Quê ông nghèo, thanh niên trong làng lần lượt lên đường. Ngày tiễn ông đi, không có lời hẹn ước xa xôi, chỉ có ánh mắt lo lắng của gia đình và câu dặn giản dị: "Đi đánh giặc, ráng giữ mạng sống mà về. Ông bảo, lúc ấy chưa kịp nghĩ đến nỗi sợ, chỉ biết nếu mình không đi thì người khác cũng phải đi, và đất nước thì không thể chờ đợi. Dù lúc đó cũng sợ chết lắm mà nghĩ đến cảnh mất nước thì cái chết cũng chẳng hề nhàm nhò gì cả.
Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày sống giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Ông cùng đồng đội hành quân xuyên rừng, băng qua những con đường bị bom cày xới, voi mang nặng lương thực, súng đạn. Có những ngày đi liên tục hàng chục cây số, người đã rã rời, nhưng không ai dám dừng lại. Bữa ăn nhiều khi chỉ là nằm cơm vắt khô cứng, chia đều cho cả tiểu đội. Nước uống phải hứng từ khe đó, từ những vũng nước mưa. Đêm đến, họ ngủ giữa rừng sâu, lấy võng làm giường, đôi khi còn phải ngủ trên nền đất lạnh, tại lúc nào cũng càng ra nghe ngóng Tiếng động lạ
Ông kể, đáng sợ nhất không phải là cái đói hay cái lạnh, mà là những Đêà trận bom bất ngờ. Máy bay địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Có những lần chỉ sau một trận bom, cả cánh rừng bị san phẳng, đồng đội vừa nói cười đó đã không còn nữa. Khi bị những trận bom làm cho choáng váng, ù tai, điều đầu tiên ông làm không phải là kiểm tra vết thương của mình, mà là gọi tên những người đồng đội.
Có một trận đánh mà ông không thể nào quên. Đức Đó là khoảnh khắc bom nổ liên tiếp, khởi lửa bao trùm. Ông và những người đồng đội cố x gắng thoát ra khỏi vùng nguy hiểm. Trong lúc đang núp trong một cái hang nhỏ, ông đã chứng kiến người đồng đội của mình bị giặc bắn chết trước ngay trước mắt mình. Đó cũng là người đồng đội mà ông Thân nhất trong Chiến tranh đã cướp đi những người bạn, những người đồng đội vẫn còn cả một tương lai rộng lớn phía trước. Lúc ấy, ông chăng dám nghĩ đến tương lai hay ước mơ xa rộng lớn của mình, ông chỉ mong nhìn thấy đất nước hòa bình là ông vui rồi. Chính vì vậy mà ông đã vượt qua tất cả mọi sợ hãi, nỗi đau của mình để có thể tiếp tục chiếu đấu. Vết thương có lơn đến đâu, có đau đến đâu thì vẫn không thể đánh bại được Ý, tinh thần kiên cường của ông.
Ngày đất nước chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình cũng ì ngày ông sống sót trở về. Trong niềm vui chiến thắng, Thì xen lẫn trong đó là một chút đau lòng, nghẹn ngào khó tả của những gia đình con đã hi sinh mãi mãi ở tuổi đôi mươi. Cái ngày chiến tran khắc nghiệt đó nó vẫn in sâu trong tâm trí ông đến tận bây giờ.
Khép lại câu chuyện này, mọi người thấy đấy, những người anh hùng, chiến sĩ ngày xưa đã phải đổ máu, hi sinh mình để cho chúng ta có được ngày hoà bình như hôm nay. Nên ta hãy trân trọng yêu thương những người anh hùng này. Họ đánh đổi thanh xuân của mình, bao ước mơ, Tương lai còn dang dở để cho bạn được thực hiện được những ước mơ của mình, cũng như là ước mơ của họ.
-----------------------------


