Bài viết

Cái võng rừng và giấc ngủu ngắn

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võng rừng là thứ quý nhất của lính. Treo lên hai thân cây, chui vào đó là như được ôm trong lòng rừng.
Tôi nhớ một giấc ngủ ngắn vào năm 1970. Đơn vị hành quân liên tục, ai cũng lả đi. Chỉ huy cho nghỉ đúng 15 phút. Tôi treo võng, vừa nằm xuống thì nghe tiếng gió rì rào. Mắt nhắm lại, tôi mơ thấy nhà, thấy mẹ gọi ăn cơm.
Bỗng tiếng “bụp” một cái. Tôi giật mình. Một mảnh bom rơi cách võng tôi chỉ vài mét, đất văng lên. Nếu tôi treo võng lệch đi chút thôi là không còn.
Anh em nhìn tôi, tôi nhìn lại, rồi tất cả cười. Cười mà tay vẫn run.
Sau giải phóng, tôi mua võng mới, nằm trong nhà sạch sẽ, nhưng lạ lắm, tôi lại khó ngủ. Tôi thiếu cái tiếng rừng, thiếu cả những giấc ngủ ngắn mà sâu như đá.
Có lẽ vì ngày ấy chúng tôi ngủ mà không biết ngày mai còn sống không, nên từng phút được nhắm mắt cũng trở thành món quà vô giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cái võng rừng và giấc ngủu ngắn | Câu chuyện thời hoa lửa