Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cầm Bá Trùng – Người chiến sĩ Thái trên những cung đường Trường Sơn

Cầm Bá Trùng – Người chiến sĩ Thái trên những cung đường Trường Sơn

Đà Nẵng11/08/2026Đoàn xã Quảng Yên (Đoàn xã Quảng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cầm Bá Trùng – Người chiến sĩ Thái trên những cung đường Trường Sơn

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một tuyến đường đã trở thành biểu tượng của ý chí và sức mạnh Việt Nam – đó là đường Trường Sơn. Trên tuyến đường ấy, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ ngày đêm mở đường, phá bom, vận chuyển vũ khí, lương thực và đưa bộ đội vào chiến trường. Có những người lính trực tiếp chiến đấu, có những người làm nhiệm vụ vận tải, và cũng có những chiến sĩ công binh âm thầm mở từng mét đường giữa bom đạn.

Cầm Bá Trùng, người dân tộc Thái, là một trong những người lính như thế.

Sinh ra và lớn lên trong cộng đồng dân tộc Thái, Cầm Bá Trùng sớm gắn bó với núi rừng và cuộc sống của đồng bào. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông lên đường nhập ngũ, trở thành người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Đối với những người lính công binh trên Trường Sơn, nhiệm vụ thường bắt đầu từ những nơi mà người khác phải tìm cách tránh xa.

Đó có thể là một quả bom chưa nổ nằm ngay giữa đường.

Đó có thể là một đoạn đường bị máy bay đánh phá tan nát.

Đó cũng có thể là một cây cầu bị bom phá hỏng khiến cả đoàn xe không thể tiếp tục hành quân.

Trong những tình huống ấy, công binh phải tiến lên.

Họ phải san đường, sửa đường, bắc cầu, phá bom và bảo đảm cho tuyến vận tải tiếp tục hoạt động.

Cầm Bá Trùng trưởng thành chính trong những nhiệm vụ như vậy.

Trường Sơn không chỉ có núi cao, vực sâu mà còn có thời tiết khắc nghiệt. Mưa lớn khiến đường đất trở nên lầy lội. Những đoạn dốc cao khiến xe vận tải không thể đi qua. Nhưng nguy hiểm lớn nhất vẫn là bom đạn của máy bay địch.

Quân Mỹ hiểu rất rõ tầm quan trọng của tuyến đường Trường Sơn nên liên tục tìm cách đánh phá. Mỗi khi phát hiện một đoàn xe hoặc một đoạn đường đang được sửa chữa, máy bay lập tức tập trung ném bom.

Vì vậy, công việc của những người lính công binh luôn diễn ra trong tình trạng khẩn trương.

Có những lúc vừa nghe tiếng bom kết thúc, họ đã phải lập tức lao ra mặt đường.

Hố bom phải được lấp.

Đất đá phải được san.

Cầu bị phá phải được sửa.

Xe bị mắc phải được giải phóng.

Mọi công việc phải hoàn thành thật nhanh để đoàn xe tiếp tục đi về phía trước.

Cầm Bá Trùng luôn là người tích cực trong những nhiệm vụ ấy. Ông cùng đồng đội bám đường, bám trọng điểm, không ngại gian khổ và hiểm nguy.

Có những nhiệm vụ phải làm ban đêm để tránh máy bay địch. Trong ánh sáng yếu ớt, những người lính công binh vẫn phải đào đất, vận chuyển vật liệu và sửa chữa những đoạn đường bị đánh phá.

Có những lúc bom địch tiếp tục trút xuống ngay trong khi bộ đội đang làm nhiệm vụ.

Nhưng nếu tất cả đều chờ đợi đến khi hoàn toàn an toàn thì tuyến đường sẽ bị tắc.

Vì vậy, họ phải chấp nhận nguy hiểm.

Đối với Cầm Bá Trùng, hoàn thành nhiệm vụ không chỉ là trách nhiệm của riêng mình mà còn liên quan đến sinh mạng của hàng nghìn người lính đang chờ được tiếp tế ở phía trước.

Một đoạn đường bị tắc có thể khiến hàng đoàn xe phải dừng lại.

Một cây cầu bị phá có thể làm chậm cả một tuyến vận chuyển.

Một quả bom chưa được xử lý có thể đe dọa cả đoàn xe.

Bởi vậy, mỗi mét đường được mở thông đều có ý nghĩa rất lớn.

Trong quá trình chiến đấu và công tác, Cầm Bá Trùng nhiều lần hoàn thành tốt nhiệm vụ, thể hiện tinh thần dũng cảm, quyết tâm và ý thức tổ chức kỷ luật cao. Những thành tích của ông được đồng đội và đơn vị ghi nhận.

Đến năm 1978, khi đất nước đã thống nhất, Cầm Bá Trùng được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông mang quân hàm Thượng sĩ, giữ cương vị Đại đội phó công binh thuộc Đại đội 8, Tiểu đoàn 3, Sư đoàn 472.

Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những đóng góp của một người lính công binh đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho tuyến đường chiến lược.

Nhưng nếu chỉ nhìn vào một danh hiệu, chúng ta sẽ khó hình dung hết những gian khổ mà những người lính Trường Sơn từng trải qua.

Đằng sau một đoàn xe vượt qua trọng điểm là những người đã thức trắng đêm sửa đường.

Đằng sau một cây cầu được nối lại là những người lính đã ngâm mình dưới suối, dưới bom đạn để dựng từng nhịp cầu.

Đằng sau những chuyến hàng đến được chiến trường là những người đã chấp nhận hiểm nguy để giữ cho tuyến đường không bị đứt.

Cầm Bá Trùng là một trong những người lính bình dị như vậy.

Câu chuyện của ông cũng cho thấy sự đóng góp của đồng bào các dân tộc thiểu số trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Những người con dân tộc Thái, Mường, Tày, Nùng, Mông, Ê Đê, Ba Na, Gia Rai và nhiều dân tộc khác đã cùng người Kinh chiến đấu trên khắp các chiến trường.

Họ có thể khác nhau về tiếng nói, phong tục và quê hương, nhưng khi Tổ quốc cần, tất cả cùng đứng trong một đội ngũ.

Trên đường Trường Sơn, những người lính không hỏi nhau mình thuộc dân tộc nào. Họ chỉ biết rằng người bên cạnh là đồng đội.

Và chính tình đồng đội ấy đã giúp họ vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.

Ngày nay, Trường Sơn đã không còn những đoàn xe vận tải chạy giữa tiếng bom. Những con đường năm xưa đã trở thành những tuyến giao thông quan trọng nối liền các vùng đất.

Nhưng mỗi khi đi trên những cung đường Trường Sơn hôm nay, chúng ta có thể nhớ rằng dưới mỗi mét đường ấy là dấu chân của một thế hệ.

Có người đã trở về.

Có người nằm lại giữa núi rừng.

Và có những người như Cầm Bá Trùng đã sống qua chiến tranh nhưng mang theo ký ức về những năm tháng không thể nào quên.

Câu chuyện về người chiến sĩ Thái ấy nhắc nhở chúng ta rằng một chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn, mà còn bởi hàng triệu công việc âm thầm của những con người bình dị.

Cầm Bá Trùng không phải là người thường xuyên xuất hiện trên những trang sách lịch sử phổ thông. Nhưng những đóng góp của ông trên tuyến đường Trường Sơn là một phần của lịch sử chung.

Từ bản làng của đồng bào Thái đến những cung đường giữa Trường Sơn, người chiến sĩ ấy đã góp sức mình vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Và hôm nay, khi đất nước hòa bình, những cung đường đã trở thành biểu tượng của sự phát triển, câu chuyện của Cầm Bá Trùng vẫn nhắc chúng ta một điều giản dị:

Muốn đi đến thắng lợi, phải có những người sẵn sàng mở đường.

Những người lính công binh năm xưa đã mở đường bằng mồ hôi, bằng lòng dũng cảm và có khi bằng cả máu của mình.

Trong số họ có người chiến sĩ dân tộc Thái – Cầm Bá Trùng – một người đã dành tuổi trẻ để giữ cho con đường của Tổ quốc không bao giờ bị đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cầm Bá Trùng – Người chiến sĩ Thái trên những cung đường Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa