Cầm cày nuôi con – Mẹ VNAH Đặng Thị Bê

Mẹ Đặng Thị Bê (79 tuổi) là hàng xóm láng giềng của mẹ Gỏ lại là một phụ nữ chịu thương chịu khó, thay chồng nuôi 7 người con khôn lớn. Mẹ Bê có chồng là liệt sĩ Trương Văn Hiệu và con là liệt sĩ Trương Văn Tịnh cùng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Mẹ còn nhớ rất rõ buổi chiều 30/9/1971, mẹ hay tin chồng mất. “Nghe anh em kể lại, đang họp thì "cán gáo" quần đảo, chồng tôi bị giặc bắn hy sinh ngay giữa đồng. Sợ giặc lôi mất xác, anh em mới chặt chiếc xuồng ra làm đôi, úp xác rồi tấp bùn lên chôn ngay tại ruộng”.
Chồng mất khi mẹ sinh người con trai út mới được mấy tháng, nhà lại ở trong vùng chiến lược. Thương chồng, mẹ chỉ dám nuốt nước mắt vào lòng.
Rồi người con trai thứ ba cũng ra đi theo tiếng gọi non sông. Mẹ chỉ tay: “Nhà kế bên đây, cũng có thằng con tuổi cỡ thằng Ba nhà này. Cha cũng tham gia kháng chiến. Nó mới 15, 16 tuổi mà bị tụi nó bắt bớ, đánh đập và bắn chết luôn tại chỗ. Nên khi thằng Ba xin theo con đường của cha nó, tui không cản”.
Mẹ Bê vui vầy bên con cháu
Mẹ Bê cười hiền khô: “Cưới nhau xong thì ổng vào du kích đi bẩm thê lê luôn. Tui cũng không biết ổng đi đâu, chỉ biết ở nhà cố gắng làm lụng nuôi con”.
Chồng hy sinh khi con gái lớn nhất mới lên 10, đứa út mới tròn 8 tháng. Ngày ngày, mẹ Bê buông dầm cầm chèo để nuôi con. Nhà có đôi trâu, tới mùa là mẹ cầm cày đổi công cấy, rảnh mùa thì mẹ đi buôn bán “lăn lóc ngược xuôi”.
Có những khi đi làm đồng về mệt và đói, nhà còn mấy chén cơm nguội mẹ cũng không dám ăn, đành ôm bụng đói để dành chia phần tụi nhỏ. Cứ sáng cơm, chiều cháo mà mẹ đùm bọc bầy con 7 đứa lây lất đi qua những tháng năm bom đạn ì đùng.
Bây giờ thì mẹ đã thấy sướng rồi “Cơm ngày 2 bữa no, ngon không còn sợ giặc giã nữa và còn vinh dự được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.
Bên ngôi nhà khang trang, mẹ Bê vui cùng cháu nội, cháu cố. Ngoài sân, mấy cây mai đã nở vàng. Niềm vui hòa bình, vui vì có Đảng rạng ngời trong đôi mắt mẹ. Chúng tôi ra về, mẹ nói tới, nói lui mấy bận: “Bây giờ mẹ vui dữ lắm, mong sống thêm vài năm nữa để hưởng cảnh yên vui. Mà mấy đứa lần sau ghé, điện cho mẹ hay trước, ăn với mẹ bữa cơm nghe”.


