CẢM GIÁC SỐNG SÓT SAU TRẬN CÀN
Câu chuyện khắc họa cảm giác đặc biệt của người lính sau khi sống sót qua một trận càn ác liệt – khi sự sống còn lại không mang niềm vui trọn vẹn mà là nỗi trĩu nặng của ký ức và mất mát.
Trận càn hôm ấy diễn ra vào lúc sáng sớm. Địch bất ngờ bao vây khu vực chúng tôi đang trú quân. Tiếng trực thăng quần thảo trên đầu, tiếng súng nổ dồn dập từ nhiều hướng. Chúng tôi lập tức tản ra, tìm vị trí ẩn nấp và phản kích.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh, nhanh đến mức không kịp suy nghĩ. Tôi chỉ nhớ mình bò sát mặt đất, lợi dụng từng mô đất, từng bụi cây để tránh làn đạn. Bom nổ làm đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Trong khung cảnh ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc.
Trận càn kéo dài nhiều giờ. Khi tiếng súng thưa dần, chúng tôi mới dám ngẩng đầu lên. Khung cảnh sau đó khiến tôi lặng người. Nhiều đồng đội đã không còn đứng dậy được nữa. Có người nằm im lặng, có người bị thương nặng đang rên khẽ.
Tôi nhận ra mình vẫn còn sống. Cảm giác ấy không giống niềm vui. Nó là một sự trống rỗng khó tả. Tôi tự hỏi vì sao mình còn sống, còn những người khác thì không. Câu hỏi ấy theo tôi suốt nhiều năm sau này, không có lời đáp.
Chúng tôi thu dọn chiến trường, đưa những người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm, chôn cất đồng đội đã hy sinh. Mỗi nắm đất phủ lên là một lần lòng tôi nặng thêm. Sống sót không phải lúc nào cũng là may mắn, đôi khi đó là một gánh nặng tinh thần.
Sau trận càn, đêm đến, tôi không ngủ được. Tôi nằm nghe tiếng rừng, tiếng côn trùng, mà trong đầu vẫn vang lên tiếng súng ban ngày. Tôi hiểu rằng, từ khoảnh khắc ấy, mình đã không còn là con người cũ nữa. Cảm giác sống sót sau trận càn đã để lại trong tôi một vết hằn sâu, nhắc tôi nhớ về giá trị của sự sống và cái giá của hòa bình.



