Cam Lộ: Người đưa thư qua vùng lửa đạn
Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, vùng Cam Lộ là nơi thường xuyên chịu bom đạn. Đường làng nhiều đoạn bị cày xới, cây cối gãy đổ. Giữa hoàn cảnh ấy, việc chuyển thư từ và tin tức giữa các đơn vị và địa phương trở thành nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Ông Nguyễn Văn Khải khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, làm nhiệm vụ giao liên. Công việc của ông là mang thư từ, tài liệu từ các cơ sở trong vùng đến những điểm liên lạc khác. Những bức thư nhỏ được bọc kỹ trong túi vải, giấu trong áo hoặc trong
Trong những năm tháng kháng chiến ác liệt, vùng Cam Lộ là nơi thường xuyên chịu bom đạn. Đường làng nhiều đoạn bị cày xới, cây cối gãy đổ. Giữa hoàn cảnh ấy, việc chuyển thư từ và tin tức giữa các đơn vị và địa phương trở thành nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Ông Nguyễn Văn Khải khi đó mới ngoài hai mươi tuổi, làm nhiệm vụ giao liên. Công việc của ông là mang thư từ, tài liệu từ các cơ sở trong vùng đến những điểm liên lạc khác. Những bức thư nhỏ được bọc kỹ trong túi vải, giấu trong áo hoặc trong gùi tre sau lưng. Con đường ông đi qua có khi chỉ là lối mòn giữa ruộng hoặc ven rừng. Ban ngày, ông phải tránh những khu vực dễ bị phát hiện. Ban đêm, ông lần theo ánh trăng mờ hoặc những dấu hiệu quen thuộc trên đường. Có lần, trên đường trở về sau khi giao thư, ông nghe tiếng máy bay gầm trên đầu. Ông lập tức lao xuống một hố bom cũ bên đường để tránh. Khi tiếng động qua đi, ông phủi đất, kiểm tra lại túi thư rồi tiếp tục lên đường. Những chuyến đi như vậy diễn ra liên tục, bất kể mưa nắng. Có hôm ông phải đi bộ hàng chục cây số để chuyển một bức thư duy nhất. Nhưng với ông, mỗi lá thư đều mang theo tin tức quan trọng – có khi là mệnh lệnh, có khi là lời nhắn của người thân gửi cho chiến sĩ nơi xa. Sau hòa bình, ông Khải trở về làm nông dân. Những con đường đất năm xưa nay đã được trải nhựa, việc liên lạc trở nên dễ dàng hơn nhiều. Nhưng trong ký ức của ông, những đêm lặng lẽ đi qua vùng lửa đạn với túi thư trước ngực vẫn là quãng thời gian không thể quên. Câu chuyện người giao liên ở Cam Lộ cho thấy rằng, giữa thời hoa lửa, có những con người âm thầm giữ cho những dòng tin tức không bị đứt đoạn. Chính họ đã góp phần nối liền những khoảng cách và giữ vững nhịp liên lạc của cả một vùng kháng chiến.


