Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cảm nhận về Phạm Tuân người Châu Á đầu tiên bay vào vũ trụ

Cảm nhận về Phạm Tuân người Châu Á đầu tiên bay vào vũ trụ

Vĩnh Long21/12/2025Nguyễn Thanh Tùng (xã Trà Ôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới góc nhìn của một bí thư Đoàn trường, đồng thời là giáo viên giảng dạy môn Địa lí, khi tìm hiểu chặng đường tiếp theo trong cuộc đời Anh hùng Phạm Tuân – từ bầu trời chiến đấu năm 1972 đến không gian vũ trụ năm 1980 – tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn tầm vóc trí tuệ, bản lĩnh và khát vọng vươn lên của con người Việt Nam trong thời đại mới.

Năm 1977, Phạm Tuân được cử sang học tại Học viện Không quân Gagarin (Liên Xô) – một trong những trung tâm đào tạo hàng đầu thế giới lúc bấy giờ. Chỉ một năm sau, ông chuyển loại sang bay vũ trụ, mở ra một hành trình hoàn toàn mới, đầy thách thức và khắc nghiệt. Ngày 1/4/1979, ông được lựa chọn vào đội bay quốc tế thứ 6 của chương trình Intercosmos, đại diện cho Việt Nam tham gia chinh phục không gian. Điều đó cho thấy niềm tin rất lớn của bạn bè quốc tế đối với năng lực, ý chí và phẩm chất của người phi công Việt Nam.

Việc Phạm Tuân được chọn thay cho phi công Nguyễn Văn Cốc – do không vượt qua bài kiểm tra thể lực – không phải là sự may mắn đơn thuần, mà là kết quả của quá trình rèn luyện bền bỉ, kỷ luật thép và sức khỏe vượt trội. Bên cạnh ông còn có phi công dự bị Bùi Thanh Liêm, sẵn sàng thay thế nếu có sự cố. Điều này càng cho thấy, để được đặt chân vào vũ trụ, mỗi cá nhân phải đạt đến độ hoàn hảo gần như tuyệt đối, không chỉ về chuyên môn mà cả thể chất và tinh thần.

Ngày 23 tháng 7 năm 1980, từ sân bay vũ trụ Baikonur, con tàu Soyuz 37 mang theo Phạm Tuân và nhà du hành vũ trụ Liên Xô Viktor Gorbatko rời Trái Đất. Đối với tôi, đây không chỉ là chuyến bay khoa học, mà còn là biểu tượng của trí tuệ Việt Nam vươn ra ngoài không gian, khẳng định vị thế của một dân tộc vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng đã sẵn sàng hội nhập với khoa học – công nghệ hiện đại của nhân loại.

Trong 7 ngày, 20 giờ và 42 phút trên quỹ đạo, trải qua 142 vòng bay quanh Trái Đất, Phạm Tuân không “đi ké” ai cả, như những lời đồn thổi thiếu hiểu biết. Ông là lái phụ, trực tiếp phụ trách các thông số kỹ thuật và bảng điều khiển – một nhiệm vụ đòi hỏi trình độ cao, sự tập trung tuyệt đối và khả năng phối hợp chính xác với lái chính. Lời khẳng định của ông: “Không thể có chuyện người này điều khiển, còn người kia chỉ ngồi nhìn” thể hiện rõ tinh thần tự trọng nghề nghiệp, sự thẳng thắn và bản lĩnh của người chiến sĩ – nhà khoa học.

Ở góc độ một giáo viên Địa lí, tôi đặc biệt ấn tượng với việc Phạm Tuân chụp ảnh Việt Nam từ quỹ đạo Trái Đất. Những bức ảnh ấy không chỉ có giá trị khoa học, mà còn mang ý nghĩa thiêng liêng: đó là hình ảnh Tổ quốc nhìn từ không gian – nhỏ bé nhưng thân thương, hòa vào Trái Đất xanh. Đây chính là minh chứng sinh động cho việc khoa học – địa lí – vũ trụ học luôn gắn liền với thực tiễn đất nước.

Câu chuyện về bèo hoa dâu càng khiến tôi khâm phục cách Phạm Tuân đối diện với dư luận. Trước những lời đàm tiếu cho rằng ông “thiên vị quê nhà”, Phạm Tuân bình tĩnh giải thích bằng khoa học: bèo hoa dâu có khả năng hút CO₂, tạo oxy, sinh trưởng nhanh, rất phù hợp cho nghiên cứu trong môi trường không trọng lực và bức xạ mạnh. Điều đó cho thấy ông không chỉ là một phi công hay nhà du hành vũ trụ, mà còn là người tôn trọng tri thức, tin vào khoa học và sẵn sàng bảo vệ sự thật bằng lập luận vững chắc.

Trong tiết sinh hoạt dưới cờ, tôi cho rằng câu chuyện về Phạm Tuân mang đến cho học sinh nhiều bài học quý giá:

  • Muốn vươn xa, phải học tập nghiêm túc, rèn luyện bền bỉ.

  • Trước dư luận và thử thách, cần bản lĩnh, hiểu biết và thái độ đúng đắn.

  • Khoa học không phải điều xa vời, mà gắn liền với đời sống, quê hương và tương lai đất nước.

  • Từ bầu trời Hà Nội năm 1972 đến không gian vũ trụ năm 1980, Phạm Tuân là minh chứng sống động cho hình ảnh “người Việt Nam nhỏ bé nhưng không có ước mơ nhỏ”. Ông không chỉ làm rạng danh quân đội nhân dân Việt Nam, mà còn truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ hôm nay: hãy dám mơ ước, dám chinh phục và dám chịu trách nhiệm với khát vọng của mình vì Tổ quốc Việt Nam.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn