Cảm nhận về tình mẫu tử qua Mẹ Đặng Thị Bảy
Cảm nhận về tình mẫu tử qua Mẹ Đặng Thị Bảy
Trong những bài học lịch sử mà em được học ở trường, hình ảnh những người mẹ Việt Nam anh hùng luôn để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Các mẹ không chỉ là những người phụ nữ bình dị mà còn là những con người dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Một trong những người mẹ mà em vô cùng kính trọng là Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Có. Khi tìm hiểu về cuộc đời của mẹ, em cảm thấy vừa xúc động, vừa tự hào về truyền thống yêu nước của dân tộc ta.
Mẹ Lê Thị Có sinh năm 1916 tại xã Phước Vĩnh Tây. Mẹ sống giản dị, gắn bó với quê hương suốt cả cuộc đời. Khi đất nước còn chiến tranh, mẹ đã không ngại khó khăn, nguy hiểm để tham gia cách mạng. Năm 1968, mẹ làm giao liên, đảm nhận nhiệm vụ chuyển tin tức cho các chiến sĩ. Công việc này rất nguy hiểm vì mẹ phải đi qua nhiều nơi có địch kiểm soát. Nhưng mẹ vẫn dũng cảm, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Năm 1969, mẹ tiếp tục làm nhiệm vụ liên lạc tại Nhà Bè. Dù công việc vất vả, mẹ vẫn không hề than phiền. Đến năm 1970, mẹ bị địch bắt và bị giam giữ. Trong tù, mẹ phải chịu nhiều đau đớn và thiếu thốn, nhưng mẹ vẫn kiên cường, không khai báo bí mật. Mẹ luôn giữ vững niềm tin vào cách mạng. Năm 1972, mẹ được trả tự do và tiếp tục hoạt động cho đến ngày đất nước được giải phóng. Điều khiến em xúc động nhất là mẹ đã phải chịu nỗi đau mất người con trai duy nhất là anh Lưu Văn Hai, hy sinh vào năm 1971. Mất con là một nỗi đau rất lớn, nhưng mẹ vẫn mạnh mẽ vượt qua, tiếp tục sống và cống hiến cho đất nước. Sau khi hòa bình lập lại, mẹ vẫn tích cực tham gia các công việc tại địa phương như Hội Liên hiệp Phụ nữ và Hội Nông dân xã. Mẹ sống giản dị, gần gũi và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, nên ai cũng yêu quý và kính trọng mẹ. Những đóng góp của mẹ đã được Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý như danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và Huân chương Độc lập hạng Ba cho gia đình vì có con là liệt sĩ.
Qua câu chuyện về mẹ Lê Thị Có, em càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Đó là thành quả của biết bao sự hy sinh thầm lặng. Em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan, biết giúp đỡ mọi người và yêu thương quê hương đất nước. Em mong rằng thế hệ chúng em sẽ luôn ghi nhớ công ơn của những người mẹ Việt Nam anh hùng và tiếp nối truyền thống tốt đẹp của dân tộc.



