Cầm Thị Tén
Cầm Thị Tén
“Tôi sinh ra và lớn lên ở một bản nhỏ nơi núi rừng Sơn La. Những năm tháng tuổi trẻ của tôi không êm đềm như bây giờ, mà là những ngày sống trong bom đạn của Chiến tranh Việt Nam.
Năm đó, tôi vừa tròn đôi mươi, còn chồng tôi cũng là một chàng trai khỏe mạnh, hiền lành của bản. Khi Tổ quốc gọi tên, anh không ngần ngại lên đường. Ngày tiễn anh đi, tôi chỉ kịp gói cho anh nắm cơm, dúi thêm chiếc khăn tự tay mình thêu. Anh cười, dặn tôi: ‘Ở nhà giữ gìn sức khỏe, đợi anh về.’
Nhưng chiến tranh đâu có chờ ai…
Những năm tháng sau đó, tôi sống trong chờ đợi. Mỗi lần nghe tin có thư từ tiền tuyến gửi về, tim tôi lại đập dồn dập. Có khi chỉ là vài dòng ngắn ngủi, báo rằng anh vẫn bình an. Những lá thư ấy, tôi giữ đến tận bây giờ, đã úa màu theo thời gian.
Rồi một ngày… tin dữ đến.
Người cán bộ xã mang giấy báo tử đến nhà. Tôi chết lặng. Tai tôi ù đi, không còn nghe rõ điều gì nữa. Tôi chỉ nhớ mình ôm tờ giấy mà khóc, khóc đến cạn nước mắt. Chồng tôi đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp nhìn mặt con…
Những năm sau đó là chuỗi ngày dài vừa đau thương vừa gượng dậy. Tôi thay anh chăm sóc gia đình, nuôi con khôn lớn. Có những đêm, nhớ anh, tôi chỉ biết nhìn lên bầu trời núi rừng, tự nhủ: chắc ở nơi xa ấy, anh vẫn đang dõi theo mẹ con tôi.
Đến ngày đất nước thống nhất, khi nghe tin chiến thắng vào Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, tôi vừa mừng vừa khóc. Mừng vì đất nước hòa bình, nhưng cũng đau vì anh không còn để cùng chia sẻ niềm vui ấy.
Giờ đây, tôi đã già, tóc bạc hết rồi. Nhưng ký ức về anh, về những năm tháng ‘hoa lửa’ ấy thì không bao giờ phai. Tôi chỉ mong thế hệ con cháu hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình, trân trọng cuộc sống và sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đã nằm xuống…”


