CẢM TỬ QUÂN HÀ NỘI 1946 – QUYẾT TỬ CHO TỔ QUỐC QUYẾT SINH
Mùa đông năm 1946, khi thực dân Pháp bội ước quay trở lại xâm lược nước ta, tiếng súng kháng chiến đã bùng nổ tại Thủ đô Hà Nội. Trong 60 ngày đêm khói lửa ấy, một tầng lớp thanh niên đặc biệt đã ra đời, mang trong mình lời thề sắt son: Cảm tử quân.
Ôm bom ba càng chặn bước xe tăng Vũ khí của ta lúc bấy giờ vô cùng thô sơ, trong khi địch có xe tăng và thiết giáp hiện đại. Để ngăn chặn quân Pháp tràn vào các khu phố, những chiến sĩ cảm tử đã sử dụng một loại vũ khí thô sơ nhưng cực kỳ nguy hiểm: Bom ba càng. Đây là loại bom hình phễu, có ba chân kíp nổ, người chiến sĩ phải trực tiếp ôm bom lao vào xích xe tăng địch để kích nổ.
Đó là nhiệm vụ "đi không trở lại". Mỗi chiến sĩ cảm tử quân trước khi ra trận đều được đồng đội làm lễ truy điệu sống. Họ quấn quanh mình tấm băng đỏ, đôi mắt rực sáng lòng căm thù. Hình ảnh chiến sĩ cảm tử quân trong chiếc áo trấn thủ, chân đi giày ba ta, tay ôm bom ba càng lao vào xe tăng địch tại phố Hàng Đậu, Hàng Bạc đã trở thành bức tượng đài sống động nhất về tinh thần yêu nước.
Sống chết cùng Thủ đô Không chỉ có nam thanh niên, nhiều trí thức, công nhân và cả những thiếu nhi Thủ đô cũng gia nhập đội ngũ cảm tử. Họ biến mỗi ngôi nhà thành một pháo đài, mỗi ô cửa sổ thành một lỗ châu mai. Họ sẵn sàng đập tường thông nhà này sang nhà khác để tạo thành thế trận liên hoàn dưới lòng phố cổ.
Khẩu hiệu "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" không chỉ viết bằng phấn trên tường, mà được viết bằng chính dòng máu của những người con Hà Nội. Sự hy sinh của họ đã giam chân địch suốt hai tháng trời, tạo điều kiện cho các cơ quan trung ương và quân đội ta rút lên chiến khu Việt Bắc an toàn, chuẩn bị cho cuộc kháng chiến trường kỳ. Họ là những chứng nhân lịch sử về một thời đại mà danh dự và độc lập dân tộc được đặt lên trên hết thảy mạng sống cá nhân.



