Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CẢM TUỞNG NHỮNG LẦN GẶP VÀ LÁI MÁY BAY CHỞ BÁC

Đoạn hồi ký xúc động kể lại những lần đầu tiên và nhiều dịp đặc biệt được gặp, phục vụ Chủ tịch Hồ Chí Minh từ năm 1959 đến trước ngày Người đi xa. Từ ấn tượng sâu sắc tại Đại hội thi đua Cục Không quân, những chuyến bay vinh dự chở Bác đi công tác các địa phương, đến kỷ niệm tại Vịnh Hạ Long cùng phi công vũ trụ Gherman Titov (Ti-tốp), hình ảnh Bác hiện lên giản dị, gần gũi mà ân cần, luôn quan tâm, dặn dò chăm lo lực lượng phi công – “vốn quý của Tổ quốc”. Đỉnh điểm cảm xúc là những ngày Quốc

Lai Châu02/03/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi tưởng lần đầu được gặp Bác Hồ. Đó là ngày 20-12-1959 nhân dịp đại hội thi đua của Cục Không quân. Được tin Bác Hồ đến thăm, đồng chí Đặng Tính - Cục trưởng Cục Không quân và đồng chí Hoàng Thế Thiện - Chính ủy Cục Không quân đón và đưa Bác vào hội trường đại hội, với tác phong nhanh nhẹn, vầng trán cao, anh minh Bác vẫy tay chào mọi người, mọi người rất vui mừng phấn khởi. Bác chỉ nói ngắn gọn: Chúc các cô các chú thi đua làm nhiều việc tốt, xây dựng không quân ngày càng trưởng thành. Sau đó Bác đến thăm khu nghỉ của anh em phi công. Bác căn dặn các đồng chí lãnh đạo Cục Không quân phải hết sức chăm sóc các cháu phi công như "chăm các con nít" vì đây là vốn quý của Tổ quốc, nhân dân ta nhờ Liên xô đào tạo huấn luyện được các cháu phi công đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa.

Sau lần gặp đó, tôi vinh dự được chở Bác bằng máy bay đi đến nhiều nơi để làm việc và thăm đồng bào.

Ngày 15-5-1960, tổ bay chúng tôi chở Bác đi đến tỉnh Móng Cái. Lần đầu tiên được chở Bác Hồ tôi vô cùng sung sướng và cảm động, nên mọi mặt công tác chuẩn bị máy bay và các số liệu bay rất chu đáo. Sau khi hạ cánh an toàn, Bác vào làm việc với các đồng chí Tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh Móng Cái. Sau khi làm xong việc các đồng chí tỉnh Móng Cái có mời Bác Hồ và tổ bay chúng tôi cùng ăn cơm. Thật sung sướng, tôi có cảm tưởng được ngồi ăn cơm cùng với Bác như người cháu ngồi ăn với "ông nội", phong thái cừ chỉ của Người thật hài hòa, thân mật, gần gũi. Thế rồi tôi liên tiếp được phục vụ các chuyến bay đưa Bác đến các vùng Thái Nguyên, Thái Bình, Thanh Hóa, Ba Vì, bãi biển Vịnh Hạ Long. Đặc biệt ghi nhớ ngày 15-11-1961 tôi chở Bác bằng máy bay trực thăng cùng đồng chí phi công vũ trụ Ti-tốp đến bãi biển Vịnh Hạ Long. Sau khi hạ cánh, các đồng chí hải quân có chở Bác cùng đồng chí Ti-tốp và tổ bay chúng tôi bằng tàu thủy đi quanh Vịnh Hạ Long. Trên đường đi tàu thủy có dừng lại tại một bãi biển, cảnh vật rất đẹp, đồng chí Ti-tốp có đề nghị với Bác cho đồng chí tắm tại bãi biển. Bác đồng ý cho dừng tại đây và Bác nói: Chú Ti-tốp tắm thì cho Bác cùng tắm cho vui. Lúc này thời tiết hơi giá lạnh nên các đồng chí bảo vệ nói: Trời lạnh Bác không tắm được để bảo đảm sức khỏe cho Bác. Tuy vậy Bác vẫn xuống bãi biển và vén quần lội xuống nước. Sau này nhân dân tại đây đặt cho hòn đảo gần đó là "Hòn Ti-tốp".

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tôi được quân đội giao các cương vị công tác: Trung đoàn trưởng, phó tư lệnh lữ đoàn không quân vận tải 919, các nhiệm vụ chiến đấu, các nhiệm vụ bay chuyên cơ chở các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước và quân đội; nên mỗi lần Bác đi công tác trong nước và nước ngoài bằng các loại máy bay tôi đều được tin cậy trực tiếp chuẩn bị và đưa đón.

Tháng 12-1968 ngày gặp Bác Hồ tại hội trường Quân chủng Phòng không - Không quân, lúc đó Bác đã già yếu nhiều. Được nghe những lời nói ân cần kính mến, lúc đó tập họp nhiều anh em đủ các lứa tuổi, Bác có hỏi "Chú nào bắn rơi nhiều máy bay nhất". Khi đó đồng chí phi công Nguyễn Văn Cốc có lên gặp Bác. Bác Hồ nói: "Chúc các cháu bắn được nhiều máy bay như Cốc”. Đó là lần gặp Bác cuối cùng của tôi trước lúc Bác đi xa.

Thế rồi ngày 22-7-1969, tôi được Bộ tư lệnh Phòng không - Không quân trực tiếp giao nhiệm vụ làm đội trưởng một đội gồm các đồng chí phi công trẻ tuổi tổ chức luyện tập để chuẩn bị tham gia duyệt binh cho ngày 2-9.

Chúng tôi được tập trung tại thị xã Hà Đông và hàng ngày ra bãi đá bóng để luyện tập các môn điều lệnh đội ngũ, mọi người ai nấy đều hăng hái luyện tập.

Nhưng đến ngày 2-9-1969, không thấy hình ảnh và tiếng nói của Bác Hồ trên quảng trường Ba Đình, chúng tôi đã ngỡ ngàng.

Đến ngày 3-9-1969 được tin Bác Hồ đã qua đời. Chúng tôi vô cùng xúc động và thương tiếc Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại và lúc đó mới nghĩ ra không phải luyện tập để duyệt binh mà là để tiễn đưa Bác Hồ về nơi vĩnh hằng.

Đến ngày tang lễ của Người đoàn chúng tôi lại được vinh dự đến linh cữu của Người để kính chào tiễn đưa Bác Hồ về nơi an nghỉ cuối cùng.

36 năm đã trôi qua, Bác Hồ đã đi xa, nhưng vẫn còn dư âm trong trái tim tôi mỗi lần xem ti vi qua hình ảnh của Bác Hồ tôi cứ ngỡ rằng Bác vẫn còn sống và luôn gần gũi với nhân dân trên khắp các miền của Tổ quốc.

Ôi Bác Hồ ơi! Cháu luôn ghi nhớ lời Bác dạy và luôn tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Ban chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, kiên định theo chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh vĩ đại soi sáng mãi không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CẢM TUỞNG NHỮNG LẦN GẶP VÀ LÁI MÁY BAY CHỞ BÁC | Câu chuyện thời hoa lửa