Bài viết

Cảm xúc vẹn nguyên

Lạng Sơn23/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lê Thị Văn sinh năm 1930 tại huyện miền núi Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ. Sau khi đứng vào hàng ngũ của Đảng vào năm 19 tuổi, người con gái đất Tổ quyết tâm đi bộ đội, phục vụ kháng chiến. Năm 1951, bà Văn học khóa đào tạo y tá 6 tháng, nhận nhiệm vụ cứu chữa thương binh ở chiến dịch Tây Bắc, chiến dịch Thượng Lào, chiến dịch Điện Biên Phủ. Sau chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, bà Văn là 1 trong 3 nữ y tá được cử về Cục Quân y, hợp nhất với các đơn vị diễu hành trong khối Đại đội nữ quân y do bà Nguyễn Thị Ngọc Toản làm Đại đội trưởng. Bà Lê Thị Văn là Trung đội trưởng Trung đội 3.

Nhớ lại những ngày huấn luyện dưới tiết trời oi bức của Hà Nội, bà Văn kể: “Chị em tập ngày, tập đêm từng bước chân đi đều, từng động tác nghỉ nghiêm. Tập luyện vất vả, có mấy chị em ngất xỉu do trời nắng nóng nhưng ai cũng tự hào vô cùng. Đơn vị còn được Bác đến thăm”. Hôm ấy, Trung đội 3 không ra thao trường mà ở đơn vị học chính trị. “Trung đội 3 nhận thông báo có cấp trên đến thăm, động viên trước khi thực hiện nhiệm vụ diễu hành Ngày Giải phóng Thủ đô. Không ai biết là cấp trên nào, chỉ khi cánh cửa mở ra, tất cả chúng tôi sững sờ nhận ra đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh”, bà Văn nhớ lại những ngày đẹp nhất cuộc đời. Bác Hồ bước vào, ân cần hỏi các cháu có khỏe không, có được ăn no không, tập luyện thế nào... “Chúng tôi vui vô cùng, ríu rít báo cáo với Bác. Bác hỏi thế có cháu nào từ miền Nam ra tập kết không? Đơn vị báo cáo có 2 đồng chí, hai cô chạy lên ôm chầm lấy Bác khóc nức nở, chúng tôi cũng khóc theo. Bác hiền từ, hỏi rằng gặp Bác phải mừng chứ sao lại khóc. Chúng tôi miệng cười, tay quệt nước mắt, nói gặp Bác chúng cháu mừng quá nên khóc. Cảm xúc đó với tôi còn vẹn nguyên, mãi mãi không quên!”, bà Văn xúc động.

Đêm 9-10, cả đơn vị của bà Văn không ai ngủ được, chỉ thao thức không biết ngày mai không khí thế nào, đi có đều đẹp không. Ngày 10-10 lịch sử ấy, khối nữ quân y trang nghiêm đi trong niềm vui, niềm hạnh phúc của ngày bộ đội về tiếp quản Thủ đô. Bà Văn nhớ lại, mắt ánh lên niềm vui: “Suốt thời gian huấn luyện trong doanh trại, chúng tôi không được ra đường để đảm bảo an toàn. Khi đã hoàn thành nhiệm vụ, chị em mới đi tham quan, dạo phố Hàng Ngang, Hàng Đào, đi chợ Đồng Xuân…, thủ thỉ với nhau Thủ đô đẹp quá, đường rộng quá, nam nữ Thủ đô thật đẹp. Ký ức ấy như mới hôm qua!”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn