Căn bếp khói lam trên tuyến đường 12
Bà Lựu khi còn trẻ là người phụ trách bếp ăn dã chiến trên tuyến đường 12. Bếp của bà đặt giữa rừng, lúc nào cũng phủ khói lam.
Nhiệm vụ của bà là nấu nhanh, nấu đủ, mà không để địch phát hiện khói. Đôi khi bà phải dùng lá xanh đậy lên bếp cho khói loãng ra.
Có hôm đơn vị chuẩn bị đánh lớn, bà phải nấu hơn 200 suất ăn trong một buổi chiều. Tay bỏng rộp, bà vẫn khuấy nồi canh sôi ùng ục. Bọn lính trẻ đến phụ, cười: “Mẹ Lựu nấu kiểu gì mà thơm cả rừng”.
Bà đáp: “Thơm là để tụi bây ăn khỏe mà đánh thắng”.
Ngày giải phóng, lính cả đơn vị tìm về gian bếp cũ, ôm chầm lấy bà. Bà bảo: “Tôi chỉ nấu ăn thôi, các con mới là người chiến đấu”. Nhưng với họ, bếp của bà chính là hơi ấm của cả một thời.



