Căn Cứ Bí Mật Giữa Lòng Đà Nẵng
Những ngày đầu năm 1975, Đà Nẵng vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từng đoàn xe quân sự nối đuôi nhau trên đường phố, tiếng máy bay từ Sân bay Đà Nẵng gầm rú suốt ngày đêm. Nhưng dưới vẻ ngoài căng thẳng ấy, trong lòng thành phố vẫn âm thầm cháy lên ngọn lửa của những người con yêu nước.
Ông Đinh Văn Năm là chủ một quán nước nhỏ bên bờ Sông Hàn. Quán của ông chỉ có vài bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, một ấm trà xanh luôn nghi ngút khói và mấy chiếc bánh ít do vợ ông gói mỗi sáng. Khách qua đường nhìn vào chỉ thấy một ông lão hiền lành, ít nói. Nhưng ít ai biết rằng, phía dưới nền quán có một chiếc hầm bí mật dùng để cất giấu tài liệu và thuốc men cho lực lượng cách mạng.
Linh, cháu gái của ông Năm, vừa tròn mười sáu tuổi. Mỗi ngày, cô bé phụ ông bán nước, rót trà cho khách. Nhờ vẻ hồn nhiên và lanh lợi, Linh thường được giao nhiệm vụ chuyển thư. Những mẩu giấy nhỏ được giấu trong giỏ bánh hoặc kẹp dưới đáy ấm trà.
Một chiều cuối tháng ba, ông Năm gọi Linh lại, giọng trầm hẳn xuống:
“Đêm nay con phải mang gói này đến chân Ngũ Hành Sơn. Quan trọng lắm.”
Linh ôm chặt gói tài liệu, khẽ gật đầu. Dù trong lòng hơi run, cô vẫn tự nhủ mình phải thật bình tĩnh.
Đêm ấy, thành phố tối om vì giới nghiêm. Linh đạp chiếc xe cọc cạch men theo con đường ven biển. Gió từ biển thổi mạnh, mặn chát trên môi. Khi đi đến gần trạm gác, cô bị lính chặn lại.
“Đi đâu giờ này?”
Linh cúi đầu, cố giữ giọng tự nhiên:
“Dạ, mẹ em đau bụng, em đi lấy thuốc.”
Tên lính nhìn cô một lúc lâu rồi phất tay cho đi. Chỉ khi đạp xe xa khỏi trạm gác, Linh mới dám thở phào.
Gói tài liệu được trao tận tay cho cán bộ cách mạng đúng lúc. Nhờ những thông tin quan trọng ấy, lực lượng ta nắm chắc tình hình bố trí của địch trong thành phố.
Rạng sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975, tiếng súng giải phóng vang lên khắp nơi. Người dân Đà Nẵng ùa ra đường trong niềm vui vỡ òa. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa nắng sớm.
Linh chạy dọc bờ sông Hàn, vừa cười vừa khóc. Ông Năm đứng trước quán nước nhỏ, mắt rưng rưng nhìn dòng người reo hò.
Ông khẽ nói:
“Vậy là Đà Nẵng của mình được tự do rồi.”
Nhiều năm sau, quán nước cũ không còn nữa. Trên bờ sông mọc lên những con đường rộng rãi và những cây cầu hiện đại. Nhưng mỗi khi kể lại cho con cháu nghe về những ngày tháng ấy, Linh vẫn nhớ như in đêm đạp xe qua trạm gác, nhớ cảm giác trái tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Bởi cô hiểu rằng, trong những năm tháng hoa lửa, không chỉ những người cầm súng mới làm nên lịch sử. Đôi khi, lịch sử được viết nên từ lòng dũng cảm của một cô bé mười sáu tuổi, từ quán nước nhỏ bên sông Hàn, và từ tình yêu tha thiết dành cho quê hương Đà Nẵng.



