Bài viết

CĂN CỨ NĂM TRẠI

Tây Ninh31/05/2026Đoàn phường Thanh Điền (Đoàn phường Thanh Điền)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Em sinh ra khi đất nước đã hòa bình, chiến tranh chỉ còn hiện hữu qua những trang sử, những thước phim tư liệu và lời kể của thế hệ đi trước. Thế nhưng, mỗi lần có dịp đến thăm Căn cứ Năm Trại (xã Trường Hòa) – nơi được mệnh danh là “lòng chảo thép” của quê hương Hòa Thành anh hùng – trong em lại dâng lên niềm xúc động và tự hào sâu sắc. Với em, Năm Trại không chỉ là một di tích lịch sử, mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường, tinh thần bất khuất và lòng yêu nước nồng nàn của cha anh trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Qua lời kể của các cô chú, em được biết đến đồng chí Trang Văn Măng – người chiến sĩ quả cảm của Tiểu đoàn 26. Trong những trận chiến đầy khốc liệt, đồng chí cùng đồng đội kiên cường bám trụ, chiến đấu đến cùng để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Sự gan dạ, tinh thần đoàn kết và lòng trung thành với Tổ quốc của đồng chí đã trở thành nguồn động viên, tiếp thêm sức mạnh cho quân và dân ta vượt qua những ngày tháng gian lao nhất.

Đặc biệt, câu chuyện về nữ du kích Trần Thị Tuyết đã để lại trong em nhiều ấn tượng và sự khâm phục. Năm 1971, khi mới 15 tuổi – bằng đúng độ tuổi của chúng em hôm nay – chị đã rời xa vòng tay gia đình để tham gia lực lượng du kích. Dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, mưu trí và dũng cảm, chị thường cải trang thành người đi làm rẫy để bí mật vận chuyển lương thực, thuốc men và thư từ qua sự kiểm soát gắt gao của địch. Chị Tuyết cùng biết bao người mẹ, người chị nơi Năm Trại đã âm thầm cống hiến, trở thành những “người lính không quân phục”, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc trong mùa xuân lịch sử năm 1975.

Hôm nay, đứng trước bia di tích Căn cứ Năm Trại, ngắm nhìn màu xanh của cây lá phủ kín vùng đất từng nhuốm màu khói lửa, em càng thấm thía giá trị của hòa bình. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên, hạnh phúc mà chúng em đang được hưởng hôm nay đã được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước. Vì vậy, em luôn tự nhủ phải ra sức học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm để xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn