CĂN CỨ NĂM TRẠI: HÀO KHÍ TRƯỜNG HÒA VÀ NHỮNG TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ
Em sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa, chỉ còn biết đến khói lửa đạn bom qua những trang sách lịch sử. Thế nhưng, mỗi lần có dịp ghé thăm Căn cứ Năm Trại (xã Trường Hòa) – nơi được mệnh danh là “lòng chảo thép” của quê hương Hòa Thành, lòng em lại trỗi dậy một niềm tự hào khó tả. Với em, Năm Trại không chỉ là một di tích, mà là nơi lưu giữ những “mùa hoa lửa” rực rỡ nhất của thế hệ cha anh.
Qua lời kể của các chú, các bác, em được biết đến đồng chí Trang Văn Măng, một người lính dũng cảm của Tiểu đoàn 26. Giữa những trận đánh ác liệt, đồng chí đã cùng đồng đội kiên cường bám trụ, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước của đồng chí chính là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin cho quân dân ta trong những ngày gian khổ nhất.
Đặc biệt, câu chuyện về cô du kích Trần Thị Tuyết đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất. Năm 1971, khi mới 15 tuổi – đúng bằng độ tuổi của chúng em bây giờ, cô Tuyết đã dũng cảm rời xa gia đình để tham gia vào lực lượng du kích. Hình ảnh một người chị nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, mưu trí, giả làm người đi rẫy để bí mật chuyển lương thực và mật thư qua mắt giặc, thực sự khiến em vô cùng khâm phục. Chị Tuyết và những người mẹ, người chị ở Năm Trại chính là những “người lính không quân phục”, góp sức mình làm nên chiến thắng ngày 30/4 lịch sử.
Đứng trước bia di tích Căn cứ Năm Trại hôm nay, nhìn màu xanh của cây lá thay thế cho màu xám tro tàn của bom đạn năm xưa, em thấu hiểu rằng: Sự bình yên mà em đang có hôm nay được đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của bao lớp người đi trước.



