CĂN HẦM BÍ MẬT CỦA MẸ TRONG VÙNG ĐỊCH KHÁC
CĂN HẦM BÍ MẬT CỦA MẸ TRONG VÙNG ĐỊCH KHÁC
Trong suốt những năm tháng làm nhiệm vụ giao liên mật, đi qua hàng trăm đồn bốt, ranh giới giữa cái sống và cái chết đối với tôi mỏng manh như một sợi tóc. Nhưng tôi vẫn còn sống đến ngày hôm nay là nhờ căn hầm bí mật dưới nền nhà của Mẹ Thứ – người mẹ đất Quảng Nam mà anh em chiến sĩ chúng tôi coi như ruột thịt. Căn hầm ấy nhỏ thó, nằm ngay dưới chiếc giường tre mẹ nằm, chỉ đủ cho hai người ngồi bó gối, thiếu dưỡng khí đến mức nếu đốt một ngọn nến thì nến sẽ tắt ngay lập tức sau vài ba phút.
Mùa đông năm 1969, tôi nhận nhiệm vụ chuyển một tài liệu quân sự đặc biệt quan trọng về cứ điểm. Khi đang băng qua cánh đồng độc đạo thì gặp một toán lính đi tuần tra của địch đi ngược chiều. Chúng thả chó săn và bắn đạn vu vơ để lùng sục. Tôi bị trúng một viên đạn lạc vào bắp đùi, cố hết sức bình sinh lê cái chân đầy máu bò vào hàng rào râm bụt nhà mẹ Thứ. Mẹ nhìn thấy tôi, không kịp nói một lời, vội vàng đỡ tôi dậy, đẩy chiếc giường tre ra và mở nắp hầm cho tôi chui xuống. Mẹ đưa cho tôi một miếng gừng tươi, bảo: “Cắn chặt lấy, có đau mấy cũng không được rên nghe con”.
Tôi vừa kịp đóng nắp hầm, phía trên mẹ kéo chiếc giường về chỗ cũ và lấy chiếc chiếu rách trải lên thì tiếng giày đinh của lính sập sập lao vào nhà. Tiếng chó sủa gầm gừ ngay sát đỉnh đầu tôi, mùi máu từ vết thương của tôi khiến con vật điên cuồng cào xuống nền đất. Tên chỉ huy dùng báng súng gõ cồm cộp xuống sàn, quát hỏi mẹ có thấy cộng sản bò qua đây không. Mẹ Thứ bình thản ngồi trên giường, tay bỏm bẻm nhai trầu, giọng ráo hoảnh: “Tôi già rồi, tai điếc mắt lòa, chỉ nghe tiếng súng nổ ngoài đồng chứ có thấy ai đâu”.
Để đánh lạc hướng con chó săn, mẹ bưng nồi cá kho còn nóng trên bếp đổ ập xuống sàn nhà, mắng con chó làm đổ thức ăn của mẹ. Mùi cá kho và hành tỏi át đi mùi máu vị, toán lính chửi thề vài câu rồi kéo nhau đi chỗ khác lùng sục. Dưới hầm tối, tôi cắn chặt miếng gừng đến mức răng chảy máu, nước mắt tuôn rơi vì cảm phục sự mưu trí của mẹ. Đêm đó, mẹ tự tay xuống hầm băng bó vết thương cho tôi bằng lá cây rừng giã nhỏ. Những người mẹ Việt Nam ngày ấy không cầm súng ra trận, nhưng lòng gan dạ và sự hy sinh thầm lặng của các mẹ chính là pháo đài kiên cố nhất bảo vệ mạng sống cho cả một thế hệ chiến sĩ chúng tôi.



