Căn hầm của mẹ
Căn hầm chỉ đủ chỗ cho vài người. Nhưng đêm ấy, cả gia đình chen vào.
Mẹ ngồi giữa, hai đứa trẻ nép sát bên, người cha ở cửa hầm.
Tiếng bom vọng xuống, mặt đất rung lên.
Một đứa trẻ hỏi: “Mẹ ơi, bộ đội có đánh được máy bay không?”
Người mẹ đáp: “Có chứ.”
“Có chắc không mẹ?”
Bà trả lời rất nhanh: “Chắc.”
Bên ngoài, tiếng tên lửa phóng lên. Một tiếng nổ lớn, rồi tiếng người reo.
Đứa trẻ nhìn mẹ. “Mẹ thấy chưa?”
Người mẹ mỉm cười. “Ừ. Bộ đội mình giỏi lắm.”
Có thể đứa trẻ không hiểu hết chiến tranh. Nó chỉ biết rằng ngoài kia có những người đang chiến đấu và trong căn hầm nhỏ này, mẹ đang bảo vệ nó.
Nhiều năm sau, đứa trẻ ngày ấy đã trưởng thành. Mỗi khi kể về 12 ngày đêm, điều người ấy nhớ nhất không phải là số lượng bom đạn mà là giọng nói của mẹ: “Bộ đội mình giỏi lắm.”


