Bài viết

Căn hầm nhỏ dưới nền nhà mẹ – Trái tim của đất thép

Bài viết khắc họa biểu tượng căn hầm bí mật nằm ngay dưới nền nhà lá đơn sơ của người mẹ Long An nơi không chỉ là nơi trú ẩn an toàn cho cán bộ chiến sĩ mà còn là hiện thân của sự mưu trí lòng dũng cảm và tinh thần bám trụ kiên cường của hậu phương đất thép trong những năm tháng đối mặt trực diện với quân thù.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", có những "pháo đài" không xây bằng bê tông cốt thép, không súng ống rầm rộ, mà chỉ là một căn hầm nhỏ nằm lặng lẽ dưới nền nhà lá đơn sơ. Tại vùng ven Đức Hòa hay Đức Huệ, dưới những bước chân đi lại hằng ngày của người mẹ đất thép, dưới cả những ánh mắt soi mói của kẻ thù từ đồn giặc ngay sát bên, là nơi trú ngụ của những linh hồn cách mạng. Căn hầm ấy chật hẹp, thiếu ánh sáng, nồng mùi đất phèn và mồ hôi, nhưng lại là nơi ấm áp nhất, an toàn nhất đối với các chiến sĩ đặc công như anh Võ Văn Chương hay những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường khi ấy.

Việc đào và giữ một căn hầm bí mật ngay dưới nền nhà là một cuộc đấu trí nghẹt thở diễn ra từng giờ, từng phút. Mẹ bám trụ nơi đây, ban ngày vẫn làm lụng tảo tần, sàng gạo, nấu cơm, nhưng mỗi cử động của mẹ đều là một sự tính toán kỹ lưỡng để che giấu dấu vết của nắp hầm. Khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần đã thấm sâu vào huyết quản, giúp mẹ giữ được sự bình thản phi thường. Có những lúc giặc vào khám xét, chúng xăm xăm gậy gộc xuống nền đất, mẹ vẫn thản nhiên ngồi vá áo hay cho con bú bên trên nắp hầm, lấy chính sự sống của mình và người thân làm lá chắn bảo vệ lời thề "Độc lập hay là chết". Căn hầm nhỏ ấy chính là minh chứng cho sự mưu trí tuyệt vời của lòng dân, nơi cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào nhưng niềm tin vào ngày chiến thắng thì chưa bao giờ tắt.

Cảm xúc của mẹ gắn liền với căn hầm là nỗi lo âu thắt ruột mỗi khi tiếng pháo bầy dội về từ biên giới hay tiếng xích xe tăng nghiến trên đường đất đỏ. Mẹ lo cho các con dưới hầm bị ngột ngạt, lo cho vết thương của người lính trẻ chưa kịp lên da non. Tình yêu quê hương Long An của mẹ được cụ thể hóa bằng những bát cơm được chuyển xuống hầm trong đêm tối mịt mù, bằng những gáo nước mát làm dịu đi cái nóng hầm hập của lòng đất. Căn hầm dưới nền nhà mẹ không chỉ là một công trình quân sự thầm lặng, mà là sợi dây liên kết máu thịt giữa Đảng và Dân, nơi người chiến sĩ và người mẹ đất thép cùng chia nhau từng hơi thở, cùng chung một ý chí bám trụ để giữ vững mạch máu giao liên cho địa đạo Đức Huệ.

Hậu chiến, khi những ngôi nhà lá năm xưa đã được thay bằng nhà xây khang trang, nhiều người mẹ vẫn giữ lại một phần nền nhà cũ như giữ lại một kỷ vật thiêng liêng nhất của đời mình. Căn hầm nhỏ năm nào giờ đây đã trở thành một phần di sản tinh thần vô giá, nhắc nhở thế hệ trẻ về một thời kỳ gian khổ nhưng hào hùng. Nó dạy cho chúng ta bài học về sự hy sinh không mưu cầu danh lợi, về sức mạnh của sự đoàn kết và lòng tận trung son sắt. Dưới nền nhà mẹ, lịch sử vẫn đang thì thầm kể về những con người bình dị đã làm nên những điều vĩ đại, để dòng Vàm Cỏ hôm nay mãi xanh trong và mảnh đất Đức Hòa mãi mãi rạng rỡ trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Căn hầm nhỏ dưới nền nhà mẹ – Trái tim của đất thép | Câu chuyện thời hoa lửa