Cựu chiến binh

CĂN NHÀ NHỎ QUA NHỮNG MÙA BOM

Câu chuyện kể về căn nhà nhỏ nơi quê hương – chứng nhân lặng lẽ đi qua nhiều mùa bom đạn, gánh chịu mất mát nhưng vẫn là nơi giữ gìn sự sống và niềm hy vọng cho cả gia đình.

Hưng Yên01/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Căn nhà nhỏ của gia đình tôi nằm nép bên con đường làng. Đó là ngôi nhà mái ngói đơn sơ, tường đất, không có gì đặc biệt. Nhưng trong chiến tranh, căn nhà ấy đã cùng chúng tôi đi qua biết bao mùa bom đạn.

Những năm máy bay địch đánh phá dữ dội, cả làng thường xuyên phải sơ tán. Nhưng căn nhà vẫn ở đó. Có lần bom nổ gần, mái ngói vỡ một góc, tường nứt toác. Mẹ tôi đứng giữa sân nhìn căn nhà, lặng lẽ dọn dẹp, rồi vá lại từng chỗ hỏng như vá áo.

Mỗi lần còi báo động vang lên, chúng tôi chạy xuống hầm trú ẩn. Khi trở lên, việc đầu tiên là nhìn xem căn nhà còn đứng vững không. Chỉ cần thấy mái ngói còn đó, mẹ tôi lại thở phào. Với mẹ, căn nhà không chỉ là chỗ ở, mà là nơi cha tôi sẽ tìm về nếu còn sống.

Có những mùa bom kéo dài, căn nhà chịu hết đợt này đến đợt khác. Đồ đạc trong nhà không còn nguyên vẹn, nhưng mẹ vẫn cố giữ nếp sinh hoạt. Bữa cơm vẫn bày trên chiếc bàn cũ, dù xung quanh là tường vá chằng vá đụp.

Khi cha tôi trở về sau chiến tranh, căn nhà nhỏ đón ông bằng dáng vẻ cũ kỹ, nhưng quen thuộc. Cha nhìn quanh nhà rất lâu, đặt tay lên bức tường đất, như chạm vào một người thân. Căn nhà đã thay chúng tôi giữ lại ký ức, chờ đợi suốt những năm tháng dài.

Giờ đây, căn nhà ấy đã được sửa sang, không còn dấu bom. Nhưng với tôi, hình ảnh căn nhà nhỏ qua những mùa bom vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Nó là biểu tượng của sự bền bỉ, của niềm tin rằng, dù chiến tranh có tàn khốc đến đâu, vẫn có những mái nhà đứng vững để con người trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn