CĂN NHÀ VẪN MỞ CỬA
Sau những năm tháng chiến tranh, một người mẹ vẫn giữ thói quen để cửa nhà hé mở mỗi buổi chiều. Bởi trong lòng bà, những người con đã ra đi vẫn chưa bao giờ thật sự rời khỏi mái nhà ấy.
Hoa sống trong một căn nhà nhỏ bên con đường làng. Bà có ba người con trai, và cả ba đều lần lượt rời quê khi chiến tranh đang diễn ra.
Ngày người con út lên đường, bà không khóc. Bà chỉ đứng trước cổng rất lâu rồi dặn:
“Đi thì nhớ giữ mình. Nếu có ngày trở về, mẹ vẫn ở đây.”
Nhưng không ai trong ba người trở về.
Sau chiến tranh, căn nhà trở nên im ắng. Những người hàng xóm nhiều lần khuyên bà sửa lại cánh cửa đã cũ, nhưng bà luôn bảo:
“Cứ để vậy, biết đâu con về còn nhận ra nhà.”
Chiều nào bà cũng quét sân, đặt thêm một chiếc bát bên mâm cơm.
Đến những năm cuối đời, bà vẫn giữ thói quen ấy.
Không phải vì bà không hiểu rằng các con đã hy sinh.
Mà bởi tình yêu của một người mẹ đôi khi không biết cách kết thúc.



