CAN TRƯỜNG TRÊN MẶT TRẬN, TRÁCH NHIỆM VỚI NHÂN DÂN
Cứ mỗi dịp cả nước kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30.4 thì những thước phim về một thời chiến đấu, phục vụ chiến đấu và cứu thương trong làn bom đạn giữa rừng Trường Sơn lại dội về trong tâm trí người đại úy già Trần Đăng Giang, quê xã Trung Dũng (Tiên Lữ).Đầu năm 1962, thanh niên Trần Đăng Giang khoác ba lô lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Sau 3 tháng huấn luyện, ông được cử đi học làm y tá tại Bộ Tư lệnh Pháo binh, sau đó được biên chế về Trung đoàn 353, Quân khu Bốn. Ông tiếp tục được cử đi học làm y sỹ rồi được bổ sung vào khoa ngoại của Đoàn 559. Năm 1969, ông được đơn vị phân công làm đội trưởng đội phẫu thuật tiền phương của Trung đoàn 968...Dù ở đơn vị nào, người “chiến sỹ áo blue trắng” cũng luôn đem hết sức lực, tâm trí, sự nhanh nhẹn, sáng tạo để cứu chữa cho chiến sỹ bị thương. Ông kể: Đội của ông có 4 y sỹ và y tá. Trung bình mỗi ngày, ông và đồng đội cấp cứu, phẫu thuật cho từ 5 - 10 người, tuy nhiên có hôm, đội tiếp nhận từ 30 - 40 chiến sỹ bị thương. Hầu hết những người được chuyển đến đội của ông đều bị thương nặng, do đó ông và đồng đội thức thâu đêm làm nhiệm vụ. Những ca cứu thương, phẫu thuật được thực hiện ngay trên những tấm nilon trải xuống đất, thậm chí có hôm phải trải lá rừng cho bệnh nhân nằm. Do là đội phẫu thuật tiền phương nên nhiều khi đội phải di chuyển. Những lúc như thế, mỗi người phải khuân vác theo dụng cụ, vật tư. Tổng trọng lượng khuân vác đôi khi nặng hơn cả cân nặng bản thân mình. Ấy vậy, nhưng khi được thông báo có chiến sỹ bị thương rất nặng cần phẫu thuật sớm thì dường như mỗi chiến sỹ quên hết nặng nhọc, phăng phăng tiến về phía trước. Không chỉ làm nhiệm vụ cứu thương, nhiều khi ông cũng trực tiếp cầm súng chiến đấu. Ông kể, có lần chiến đấu tại thị trấn Xalavan ở Thượng Lào, quân của ta bị địch bao vây trên ngọn đồi. Dù không có lương thực để ăn, không có nước để uống nhưng ông cùng các đồng đội không hề nao núng, kiên cường bắn trả. Hai bên giằng co nhau 3 ngày 3 đêm. Sau đó, quân ta được chi viện mở đường và rút lui an toàn.Năm 1970, do bị sức ép của bom nên ông đã được đưa ra Bắc dưỡng thương rồi chuyển về công tác tại Bộ CHQS tỉnh. Năm 1985, ông nghỉ hưu. Trở về quê hương, phát huy phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ, ông Giang hăng hái tham gia công tác ở địa phương. Nhiều năm liền ông được tin tưởng bầu làm trưởng thôn, bí thư chi bộ. Ở vị trí nào, ông Trần Đăng Giang cũng nêu cao tinh thần trách nhiệm, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, được cán bộ, đảng viên và nhân dân ở địa phương tin yêu, mến phục.



