Cánh buồm đỏ trên biển Bạch Long Vĩ
Năm 1965, giữa những ngày kháng chiến chống Mỹ diễn ra ác liệt, đảo Bạch Long Vĩ trở thành một vị trí quan trọng giữa biển khơi phía Bắc Tổ quốc. Những con tàu nhỏ ngày đêm vượt sóng mang lương thực, thuốc men và niềm tin đến cho quân dân nơi đầu sóng ngọn gió.
Tại một làng chài ven biển thuộc Hải Phòng có chàng trai tên Bình vừa tròn hai mươi mốt tuổi.
Bình sinh ra trong một gia đình nhiều đời đi biển. Cha anh là người dày dạn sóng gió, mẹ vá lưới và bán cá ở chợ sớm. Từ nhỏ, anh đã quen với mùi muối mặn, tiếng sóng đập mạn thuyền và những cánh buồm đỏ nổi bật trên nền trời xanh.
Anh khỏe mạnh, gan dạ và rất giỏi điều khiển thuyền giữa biển động. Người trong làng thường nói:
— Gặp gió lớn mà có Bình cầm lái thì ai cũng yên tâm.
Khi chiến tranh lan ra miền Bắc, nhiều chuyến tàu dân sự được huy động tham gia vận chuyển tiếp tế cho các đảo tiền tiêu và đơn vị hải quân.
Bình không chần chừ, tình nguyện tham gia đội vận tải biển của địa phương.
Cha anh trao cho con chiếc la bàn cũ đã theo ông suốt nhiều năm rồi dặn:
— Giữ hướng đi cho đúng, cũng như giữ lòng mình cho vững.
Từ đó, ngày đêm Bình cùng đồng đội lái những con thuyền gỗ nhỏ chở gạo, nước ngọt, thuốc men và thư từ ra đảo.
Biển không chỉ có sóng lớn mà còn luôn đối mặt với nguy cơ bị máy bay địch phát hiện.
Có những chuyến đi phải xuất phát lúc nửa đêm, lặng lẽ đi trong ánh sao và trở về khi trời vừa sáng.
Bình thường nói:
— Mỗi chuyến hàng tới đảo là thêm một phần sức mạnh cho đất nước.
Một đêm cuối thu, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp: phải đưa gấp thuốc men và thiết bị y tế ra đảo Bạch Long Vĩ, nơi vừa có nhiều chiến sĩ bị thương sau một trận tập kích.
Biển hôm ấy nổi gió mạnh, sóng cao và trời tối không trăng.
Nhiều người lo lắng, nhưng Bình là người đầu tiên bước lên thuyền.
Anh buộc chặt những thùng thuốc, kiểm tra lại cánh buồm đỏ rồi nói:
— Còn người chờ ngoài đảo, mình không thể chậm.
Con thuyền lao vào màn đêm, sóng biển liên tục đập mạnh khiến mạn thuyền rung lên dữ dội. Gió rít qua cột buồm, nước mặn tạt trắng cả khuôn mặt.
Khi gần đến đảo, một cơn bão bất ngờ ập tới.
Con thuyền chao nghiêng dữ dội, hàng hóa có nguy cơ bị cuốn trôi.
Để giữ thuyền không lật và bảo vệ chuyến hàng, Bình buộc mình vào cột buồm, dồn hết sức điều khiển tay lái giữa tiếng gió gào thét.
Suốt nhiều giờ vật lộn với biển dữ, cuối cùng con thuyền cũng cập bến an toàn.
Thuốc men được đưa tới kịp lúc, nhiều chiến sĩ được cứu sống.
Nhưng Bình đã kiệt sức sau đêm dài giữa bão tố.
Anh mãi mãi nằm lại nơi đầu sóng, khi cánh buồm đỏ vẫn còn bay phần phật trong gió biển.
Ngày hòa bình, người dân quê biển vẫn nhắc về chàng trai năm ấy — người đã mang cả tuổi trẻ của mình gửi vào những chuyến tàu ra khơi vì Tổ quốc.
Cánh buồm đỏ trên biển Bạch Long Vĩ không chỉ là hình ảnh của một con thuyền nhỏ, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của ý chí bám biển giữ nước và của những con người bình dị đã làm nên sức mạnh của dân tộc Việt Nam.


