CÁNH CHIM BẤT TỬ GIỮA BẦU TRỜI KHÓI LỬA
Trường: THPT Hồng Ngự 3………. Họ và Tên Lê Thị Quỳnh Như………. Lớp: 10C3……….

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH-LIỆT SĨ 27/7
CÁNH CHIM BẤT TỬ GIỮA BẦU TRỜI KHÓI LỬA
Kính dâng hương hồn Đại tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Bảy
Cánh chim bất tử - Nguyễn Văn Bảy

Hình 1: Đại tá, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Bảy - Huyền thoại của bầu trời Việt Nam.
Có những con người mà cuộc đời họ đã hòa vào làm một với trang sử vàng của dân
tộc, trở thành một biểu tượng bất tử khắc sâu vào tâm khảm của các thế hệ mai sau.
Mỗi dịp tháng Bảy về, khi những cơn mưa ngâu bất chợt rơi như những dòng nước mắt
hoài niệm, lòng chúng em lại dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào, một lòng biết ơn
vô hạn đối với các bậc cha anh đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Trong
hành trình tìm về những "Câu chuyện thời hoa lửa", em đã lặng người đi trước một
huyền thoại vô cùng giản dị mà vĩ đại của quê hương Đồng Tháp mười - Đại tá, Anh
hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, phi công tiêm kích Nguyễn Văn Bảy. Người mà
mỗi khi nhắc đến, lòng tự hào trong em lại cuộn trào như những làn sóng đỏ.
1. Từ cậu bé chân trần đến cánh chim oanh liệt trên bầu trời cao
Sinh ra và lớn lên từ mảnh đất Lai Vung giàu truyền thống, tuổi thơ của cậu bé Nguyễn
Văn Bảy gắn liền với chiếc lưng trâu, với ruộng bùn, với cái nghèo đói của những năm
tháng lầm than dưới gót giày xâm lược. Năm 17 tuổi, vì không chịu khuất phục trước sự
áp bức, rượt đuổi của cường hào ác bá địa phương và ngọn lửa yêu nước trỗi dậy, ông
đã trốn gia đình đi theo tiếng gọi của cách mạng. Ai có thể ngờ rằng, một cậu học trò
miền Nam ngày ấy, vốn chỉ quen với đồng ruộng, chưa từng biết đến chiếc máy bay là
gì, lại có thể vượt qua những vòng kiểm tra nghiêm ngặt để rồi được lựa chọn sang
nước bạn học tập, trở thành một trong những phi công tiêm kích đầu tiên của Quân đội
Nhân dân Việt Nam.
Nhờ về những ngày đầu học bay, đó là cả một chuỗi ngày gian khổ tột cùng. Từ một
người chưa học hết lớp 7, ông đã phải nỗ lực gấp mười, gấp trăm lần để làm chủ
những khí tài hiện đại, phức tạp. Nhưng chính lòng căm thù giặc sâu sắc và khát vọng
cháy bỏng được bay lên bảo vệ bầu trời quê hương đã nâng đỡ cánh chim non ngày ấy
vượt qua mọi giông bão thử thách. Đó không chỉ là học tập, đó là một cuộc chiến đấu
thầm lặng nhưng đầy ngoan cường của ý chí Việt Nam.
Chân dung anh hùng Nguyễn Văn Bảy

Hình 2: Nụ cười hiền hậu nhưng ngời sáng chí khí cách mạng của người anh hùng miền sông nước.
2. Những trận chiến đối đầu nghẹt thở - Khống chế "thần sấm", "con
ma"
Thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước bùng nổ, bầu trời miền Bắc phải gánh chịu
những trận mưa bom bão đạn thảm khốc của kẻ thù. Trên chiếc máy bay dù điều khiển
chiếc MiG-17 - một loại chiến đấu đã cũ và còn nhiều hạn chế về công nghệ so với các
dòng tiêm kích hiện đại của Mỹ là F-4 "Con ma" hay F-105 "Thần sấm" tối tân của
không quân Mỹ, phi công Nguyễn Văn Bảy cùng các đồng đội đã viết nên những trang
huyền thoại độc nhất vô nhị. Người ta vẫn thường bảo, đối đầu giữa ta và địch lúc đó
giống như cuộc chiến giữa chàng Đavít nhỏ bé và gã khổng lồ Gô-li-át. Nhưng chàng
Đavít Việt Nam ấy lại mang một trái tim thép.
Trong giai đoạn từ năm 1965 đến năm 1968, phi công Nguyễn Văn Bảy đã trực tiếp
tham gia rất nhiều trận đánh lớn nhỏ, một mình hạ gục 7 chiếc máy bay hiện đại của Mỹ
mà không một lần bị bắn rơi hay phải nhảy dù thoát hiểm. Lối đánh của ông vô cùng táo
bạo, mưu trí và đậm chất "bách phát bách trúng" của người chiến sĩ Nam Bộ. Ông
thường dũng cảm áp sát máy bay địch ở cự ly cực gần, đến mức có thể nhìn rõ cả phi
công đối phương, rồi mới bình tĩnh siết cò nổ súng. Phát đạn bắn ra từ khoảng cách ấy
không cho kẻ thù bất kỳ một cơ hội trốn thoát nào.
Ăn mừng chiến thắng sau trận đánh

Hình 3: Niềm vui vỡ òa của đồng đội đón chào phi công Nguyễn Văn Bảy (giữa) trở về an toàn sau một
trận không chiến thắng lợi.
Có những trận chiến ác liệt, chiếc MiG-17 của ông bị mảnh đạn của kẻ thù găm chi chít
vào thân và cánh, buồng lái bị thủng, mất liên lạc với mặt đất. Giữa làn ranh mỏng
manh của sự sống và cái chết, ông vẫn tỉnh táo, kiên cường điều khiển "đứa con cưng"
vượt qua bão lửa để hạ cánh an toàn xuống đường băng bị bom cày nát. Bản lĩnh ấy,
lòng quả cảm ấy đã khiến cho ngay cả những phi công kỳ cựu nhất bên kia chiến tuyến
khi nhắc đến mật danh của ông cũng phải ngả mũ thán phục, vừa kiêng dè vừa kính
trọng

Hình 4: Tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn trong những năm tháng thanh xuân cống hiến cho bầu
trời Tổ quốc.
3. Giữa đời thường giản dị - Tâm hồn một ông lão nông tri điền
Sau khi chiến tranh kết thúc, rời xa ánh hào quang của một người anh hùng lẫy lừng
khắp năm châu bốn biển, Đại tá Nguyễn Văn Bảy trở về với cuộc sống đời thường,
thanh bình tại quê nhà Lai Vung, Đồng Tháp. Ông cởi bỏ bộ quân phục đỏ rực những
tấm huân chương cao quý, khoác lên mình chiếc áo bà ba sờn bạc, quấn chiếc khăn
rằn Nam Bộ thân thương và cầm cây cuốc ra đồng, trở thành một "lão nông tri điền"
thực thụ. Ông đào ao nuôi cá, trồng cây ăn trái, sống một cuộc đời an yên, tự tại giữa
sự yêu thương, đùm bọc của xóm giềng.
Nụ cười lão nông Nguyễn Văn Bảy
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.

Hình 5: Hình ảnh giản dị, chất phác và nụ cười rạng rỡ của Bác Bảy giữa cuộc sống đời thường tại quê
nhà.
Hình ảnh một vị đại tá phi công lừng lẫy ngày nào giờ đây ngồi bên hiên nhà sàn, uống
bát nước chè xanh, nở nụ cười rạng rỡ, hào sảng kể chuyện xưa cho con cháu nghe
đã chạm đến phần sâu thẳm nhất trong trái tim chúng em. Ôi, cái vĩ đại nằm ngay trong
cái bình dị! Ông không đòi hỏi cho bản thân bất kỳ một đặc quyền nào, cả cuộc đời
dâng hiến cho đất nước, đến khi hòa bình lại lặng lẽ hòa mình vào dòng chảy bình dị
của quê hương, đúng như khí chất hiền lành nhưng kiên cường của người con miền
Tây Nam Bộ.
4. Lời hứa của thế hệ trẻ hôm nay
Thời gian có thể phủ bụi lên những chiến hào năm cũ, nhưng không bao giờ có thể phủ
mờ ánh sáng của những con người đã sống một đời rực rỡ vì Tổ quốc. Cuộc đời Anh
hùng Nguyễn Văn Bảy tựa như một vì sao lặng lẽ giữa bầu trời lịch sử, càng nhìn từ
khoảng cách của thời gian càng rực sáng. Người đã khép lại hành trình của mình,
những ngọn lửa được thắp lên từ những năm tháng "thời hoa lửa" vẫn cháy mãi, truyền
từ thế hệ cha anh sang thế hệ hôm nay như một lời nhắc nhở thiêng liêng rằng: hòa
bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
“"Chúng em là những mầm xanh nảy nở từ mảnh đất đã từng thấm đẫm máu đào
của cha ông. Chúng em lớn lên trong tiếng ve mùa hạ thay cho tiếng bom, trong ánh
bình minh thay cho ánh lửa chiến tranh, bởi đã có biết bao người lặng lẽ gửi lại tuổi
xuân nơi chiến trường để đổi lấy bầu trời bình yên hôm nay. Trước anh linh của
những người đã ngã xuống, chúng em xin nguyện sẽ mang lòng biết ơn làm ngọn lửa
soi đường, lấy tri thức làm hành trang, lấy trách nhiệm làm lẽ sống và lấy khát vọng
dựng xây đất nước làm lý tưởng của tuổi trẻ.Để một mai, khi lịch sử gọi tên thế hệ
mình, chúng em có thể bình thản ngẩng đầu trước anh linh cha ông và khẽ nói rằng:
ngọn lửa các bác gửi lại giữa mùa hoa lửa năm nào, hôm nay chúng cháu vẫn đang
nâng niu gìn giữ.”
Khép lại câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Bảy, trong em không chỉ còn đọng lại
hình ảnh người phi công kiêu hùng giữa bầu trời khói lửa, mà còn là nụ cười hiền hậu
của một người lính trở về với cuộc sống bình dị. Chính sự vĩ đại trong chiến đấu và sự
khiêm nhường trong đời thường đã khiến em hiểu rằng: có những con người không cần
đứng trên bục vinh quang vẫn đủ để trở thành ánh sáng soi đường cho cả một thế hệ.
Kính cẩn nghiêng mình trước hương hồn các anh hùng liệt sĩ, trước vong linh của Bác
Bảy kính yêu. Câu chuyện của Bác sẽ mãi là hành trang, là ngọn hải đăng soi sáng con
đường chúng em đi, nhắc nhở chúng em sống sao cho xứng đáng với hai chữ: VIỆT
NAM!


