CÁNH CHIM CỨU THƯƠNG GIỮA RỪNG GIÀ TÂY NGUYÊN
CÁNH CHIM CỨU THƯƠNG GIỮA RỪNG GIÀ TÂY NGUYÊN
CÁNH CHIM CỨU THƯƠNG GIỮA RỪNG GIÀ TÂY NGUYÊN
(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh, Phi công trực thăng Nguyễn Trung Kiên, Nguyên chiến sĩ Trung đoàn Không quân 917)
Nhiều người chỉ nghĩ đến không quân tiêm kích MiG-21 đánh Mỹ, nhưng với chúng tôi – những phi công lái máy bay trực thăng vận tải dã chiến Mi-4 – mỗi chuyến bay vào thung lũng Tây Nguyên những năm 1972 là một hải trình cảm tử. Nhiệm vụ của chúng tôi là bay thấp dọc theo các khe núi, luồn lách qua các túi lửa phòng không của địch để thả lương thực, đạn dược và bốc thương binh nặng từ các bãi đáp dã chiến giữa rừng già về tuyến sau điều trị. Chiếc trực thăng to cồng kềnh, bay chậm, trở thành miếng mồi ngon cho các loại súng đại liên và tên lửa vác vai của địch săn lùng từ các triền đồi.
Trưa ngày 14 tháng 5, đơn vị tôi nhận được tín hiệu cầu cứu khẩn cấp từ một chốt bộ binh đang bị bao vây cô lập trên điểm cao thuộc Đắk Tô, Kon Tum. Có mười hai thương binh nặng đang nguy kịch vì hoại tử nếu không được cấp cứu kịp thời. Tôi điều khiển chiếc Mi-4 lượn vòng qua làn sương mù dày đặc, ép sườn máy bay sát vào vách đá để tiếp cận bãi đáp – thực chất chỉ là một khoảng đất trống nhỏ bằng bàn tay bám đầy gốc cây cháy sém. Địch phát hiện tiếng động cơ, chúng từ các điểm cao lân cận dội súng cối và đại liên xối xả xuống bãi đáp.
Đạn bắn vào vỏ bọc sắt của máy bay kêu bôm bốp như mưa đá gõ vào mái tôn. Một viên đạn đại liên xuyên qua kính buồng lái, bắn trúng vào vai người phi công phụ đi cùng tôi, máu bắn tung tóe lên bảng điều khiển. Máy bay chao đảo dữ dội, hệ thống lái thủy lực bắt đầu rò rỉ dầu áp lực. Giữa không gian hỗn loạn đầy khói súng, anh em y tá dưới mặt đất điên cuồng cõng thương binh lao lên khoang cửa sau. Tôi cắn chặt môi, hai tay ghì chặt cần lái để giữ cho máy bay đứng im thăng bằng giữa dòng đạn lửa, không cho phép mình hoảng loạn buông tay.
Khi người thương binh cuối cùng được kéo lên boong, tôi kéo cần tăng ga, chiếc trực thăng nặng nề nhấc mình rời mặt đất đúng lúc một quả đạn cối nổ tung ngay chính giữa bãi đáp vừa rời đi. Máy bay bị hất mạnh lên cao, khói đen mù mịt nhưng vẫn bay thoát ra khỏi thung lũng chết. Chuyến bay ấy, chúng tôi đã đưa được mười hai người đồng đội trở về từ cõi chết an toàn, dù chiếc Mi-4 khi hạ cánh xuống sân bay dã chiến đã rách nát với hơn tám mươi lỗ đạn cày xới quanh thân. Người lính phi công vận tải ngày ấy đã chiến đấu không bằng bom đạn, mà bằng đôi bàn tay vàng và lòng quả cảm vô song để nối liền sợi dây sự sống cho đồng đội giữa chiến trường.



