CÁNH CHIM ĐẠI BÀNG TRÊN VÙNG DUYÊN HẢI ĐỎ LỬA
Đầu năm 1933, khi bóng đêm khủng bố của thực dân Pháp bao trùm lên nhiều tỉnh, thành trong cả nước, Hải Phòng hiện lên như một chiến trường thầm lặng nhưng vô cùng ác liệt. Hàng trăm đảng viên và quần chúng cách mạng bị bắt bớ, tù đày. Nhiều cơ sở Đảng tan rã, phong trào cách mạng tưởng chừng bị dập tắt.
Trong bối cảnh ngặt nghèo ấy, đồng chí Hoàng Đình Giong xuất hiện như một ngọn gió mạnh thổi bùng lại ngọn lửa cách mạng. Theo sự phân công của tổ chức, đồng chí bí mật đến Hải Phòng, mang theo niềm tin sắt đá và ý chí không gì lay chuyển nổi.
Không vội vàng, không nôn nóng, đồng chí lặng lẽ tìm gặp những đảng viên trung kiên còn sót lại sau những đợt khủng bố dữ dội. Từng cuộc gặp gỡ diễn ra trong đêm tối, nơi bến cảng, trong xóm thợ, hay sau những bức tường nhà máy cũ kỹ. Từ việc nắm chắc tình hình thực tế, đồng chí Hoàng Đình Giong từng bước vạch ra kế hoạch khôi phục tổ chức Đảng ở vùng duyên hải.
Những chi bộ mới dần được gây dựng lại từ chính những người công nhân ưu tú ở Bến cảng, Nhà máy Xi măng, Lạc Viên, Hàng Kênh, An Dương… Cùng với việc xây dựng tổ chức, đồng chí đặc biệt coi trọng công tác tuyên truyền. Những tờ truyền đơn, tài liệu bí mật được in ấn, chuyền tay nhau giữa công nhân và nhân dân lao động, thắp lên ý thức đấu tranh và niềm tin vào con đường cách mạng.
Không bao lâu sau, Hải Phòng sôi động trở lại. Các cuộc bãi công, đấu tranh đòi giảm giờ làm, giảm thuế, đòi thả tù chính trị nổ ra liên tiếp. Những mạch nguồn cách mạng từng bị đứt gãy nay được nối lại, chảy mạnh mẽ và hòa vào dòng chảy chung của phong trào dân chủ trong cả nước.
Từ Hải Phòng, bước chân đồng chí Hoàng Đình Giong lại hướng về vùng mỏ Quảng Ninh – nơi giai cấp công nhân đang ngày đêm chịu cảnh áp bức nặng nề. Cũng như ở Hải Phòng, tổ chức Đảng ở Hòn Gai, Cẩm Phả bị tổn thất nghiêm trọng. Một lần nữa, đồng chí lại âm thầm tìm gặp những đảng viên còn bám trụ, khơi dậy phong trào từ những hình thức hợp pháp và nửa hợp pháp.
Hội Ái hữu, Công Hội đỏ được thành lập, trở thành mái nhà chung để tập hợp quần chúng công nhân. Từ phong trào quần chúng ấy, những hạt nhân ưu tú được phát hiện, rèn luyện, rồi đứng vào hàng ngũ của Đảng. Từng chi bộ mới ra đời, liên kết thành hệ thống, làm cho phong trào cách mạng ở Quảng Ninh hồi sinh và phát triển bền bỉ.
Trong những năm tháng ấy, đồng chí Hoàng Đình Giong thường xuyên vượt qua biên giới, có lúc về Cao Bằng, có lúc ra nước ngoài để báo cáo tình hình, nhận chỉ thị mới của Trung ương rồi lại trở về vùng duyên hải. Đồng chí đi không mệt mỏi, hoạt động không ngừng nghỉ, đúng như hình ảnh mà đồng đội vẫn gọi bằng tất cả sự kính phục: “cánh chim đại bàng” của phong trào cách mạng Bắc Kỳ.
Cuối năm 1934, tại Long Châu (Trung Quốc), Hội nghị trù bị được tổ chức nhằm chuẩn bị cho Đại hội Đảng lần thứ I. Đồng chí Hoàng Đình Giong được tín nhiệm bầu đi dự Đại hội. Tháng 3/1935, Đại hội Đảng lần thứ I long trọng khai mạc tại Ma Cao. Tại đây, với uy tín, năng lực và quá trình cống hiến bền bỉ, đồng chí Hoàng Đình Giong được Đại hội bầu vào Ban Thường vụ Trung ương Đảng, đặc trách Xứ ủy Bắc Kỳ.
Trọng trách mới đặt lên vai, nhưng bước chân đồng chí vẫn hướng về cơ sở, về những vùng đất đang sục sôi đấu tranh. Từ Hải Phòng đến Quảng Ninh, từ vùng mỏ đến miền duyên hải, dấu chân của người chiến sĩ cộng sản kiên trung ấy đã góp phần quan trọng khôi phục, củng cố và phát triển phong trào cách mạng những năm 1933–1935, chuẩn bị lực lượng cho những cao trào cách mạng lớn lao của dân tộc sau này.


