CÁNH CHIM ĐẦU ĐÀN CỦA ĐẠI NGÀN STƠR
Giữa chốn rừng thiêng nước độc, có một người con của dân tộc Ba Na đã đứng lên dạy dân làng dùng cung tên, hầm chông chống lại đạn bom quân Pháp. Từ một chàng thanh niên mang theo lòng căm thù giặc sâu sắc, Sar (anh hùng Núp) đã trở thành linh hồn của cuộc kháng chiến Tây Nguyên, minh chứng cho lời khẳng định: "Người Gia Rai, Ba Na cũng có cái bụng yêu nước, biết đánh giặc như người Kinh".
Những năm 1930, làng Stơr rên xiết dưới gót giày viễn chinh Pháp. Chúng bắt dân đi phu, nộp thuế, cướp bóc muối và sắt. Chàng thanh niên Sar (Núp) khi ấy đau đáu một câu hỏi: "Tại sao súng của giặc có thể nổ xa, còn cung tên của mình chỉ bắn được con thú?".
Năm 1935, trong một lần đi phu, Núp đã chứng kiến cảnh quân lính hành hạ người già, trẻ nhỏ. Lửa hận bốc cháy, ông không đi phu nữa mà trốn vào rừng. Ông quyết tâm tìm cách diệt giặc bằng chính vũ khí tổ tiên để lại. Lúc đầu, dân làng sợ hãi không dám theo vì nghĩ Pháp có "phép ma", súng của chúng có thể phun ra lửa.
Để phá tan sự sợ hãi đó, Núp đã một mình mật phục bên bờ suối. Khi một toán lính Pháp đi ngang qua, ông nín thở, giương cung. Một tiếng vút xé gió, mũi tên tẩm thuốc độc cắm phập vào tên lính dẫn đầu. Tên giặc ngã gục. Núp nhanh chóng lặn mất hút vào rừng sâu. Chiến công ấy đã đánh tan huyền thoại "giặc Pháp bất tử".
Từ một mũi tên đầu tiên, ông đã tổ chức dân làng Stơr lập làng kháng chiến, biến mỗi gốc cây, hòn đá thành cạm bẫy. Những hố chông, bẫy đá và "trận đồ bát quái" bằng tre nứa của ông đã khiến quân địch mỗi lần nghe tên "Làng Stơr" đều phải khiếp nhược.
Cuộc đời ông là một bản hùng ca bất tận, từ một người con của núi rừng trở thành vị đại tá quân đội, người anh hùng đầu tiên của dân tộc thiểu số được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.


