Cánh Chim Giao Liên Trên Dòng Thạch Hãn
Câu chuyện tái hiện một chuyến chuyển quân và tài liệu mật đầy nghẹt thở của nữ du kích Lê Thị Khiếu bên dòng sông Thạch Hãn năm 1971. Đối đầu với một tiểu đội giặc phục kích quân sự, chị đã dùng sự mưu trí, bình tĩnh đánh lừa kẻ thù, một mình chịu trận để bảo vệ an toàn cho các cán bộ chỉ huy.
Năm 1971, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn giằng co khốc liệt. Dòng sông Thạch Hãn hiền hòa trở thành một trong những tuyến đường giao thông huyết mạch nhưng cũng nguy hiểm nhất để ta đưa cán bộ, chiến sĩ và vũ khí thâm nhập vào các vùng địch hậu. Địch lập hệ thống đồn bốt dày đặc dọc hai bên bờ, dùng thuyền máy tuần tra liên tục đêm ngày nhằm cắt đứt mạch máu giao thông này.
Chị Lê Thị Khiếu, người con gái đất Triệu Phong (Quảng Trị), tham gia cách mạng khi mới mười tám tuổi. Với vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc dài mượt mà và chiếc nón lá giản dị, chị thường đóng vai một cô gái đi cấy, đi chợ trên sông để làm nhiệm vụ giao liên, dẫn đường cho các đoàn cán bộ. Trong lòng địch, chị nổi tiếng bởi sự mưu trí, thông thuộc từng lạch nước, rặng bần và luôn giữ được cái đầu lạnh trong mọi tình huống nguy cấp.
Một buổi chiều muộn, sương mù bắt đầu bảng lảng trên mặt sông Thạch Hãn. Chị Khiếu nhận nhiệm vụ khẩn cấp: chèo xuồng ba lá đưa ba đồng chí cán bộ chỉ huy trung đoàn vượt sông để vào mật khu chỉ đạo chiến dịch. Trên xuồng, ngoài ba vị cán bộ đang nấp dưới sạp tre được ngụy trang bằng những bó củi khô, còn có một chiếc làn chứa đầy tài liệu quân sự tối mật.
Khi chiếc xuồng của chị vừa tiến ra đến giữa dòng, từ trong một góc lạch khuất, một chiếc thuyền máy chở một tiểu đội lính ngụy bất ngờ lao ra. Tiếng động cơ nổ xình xịch, họng súng đại liên trên tàu chĩa thẳng về phía xuồng của chị.
"Đứng lại! Xuồng kia chở cái gì, cho kiểm tra!" — Tiếng tên chỉ huy giặc hét lớn qua loa.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Dưới sạp thuyền, ba đồng chí cán bộ đã lăm lăm tay súng bóp cò, sẵn sàng cho một trận chiến tử thủ. Nhưng chị Khiếu biết, nếu nổ súng ở giữa dòng sông trống trải này, hỏa lực mạnh của địch sẽ lật úp chiếc xuồng, tài liệu sẽ mất và các thủ trưởng sẽ hy sinh.
Chị Khiếu khẽ gõ nhẹ ba tiếng vào mạn thuyền — ám hiệu bảo các đồng chí nằm im, cứ để chị xử lý. Chị nở một nụ cười bình thản, từ tốn chèo xuồng áp sát vào mạn thuyền máy của giặc.
"Dạ, mấy thầy lính đi tuần vất vả quá. Em chỉ đi đốn ít củi khô về chụm bếp cho má ở nhà thôi mà." — Giọng chị ngọt ngào, đậm chất Quảng Trị, không một chút run rẩy.
Tên chỉ huy giặc nhảy sang xuồng của chị, dùng báng súng hất hất mấy bó củi kiểm tra. Ánh mắt gã bất ngờ dừng lại ở chiếc làn mây đặt ở góc xuồng. Gã thò tay định mở chiếc làn — nơi giấu tài liệu mật.
Tim chị Khiếu đập kịch liệt, nhưng gương mặt chị không hề biến sắc. Trong một tích tắc mưu trí, chị cố tình bước hụt chân, làm chiếc xuồng chao mạnh. Tên chỉ huy giặc mất thăng bằng suýt ngã nhào xuống sông, gã bực tức quay sang chửi bới. Đúng lúc đó, chị Khiếu giả vờ hốt hoảng, luống cuống làm đổ một bình nước mắm mang theo ra mạn thuyền, mùi vị nồng nặc bốc lên khiến tên lính Pháp đi cùng khó chịu, bịt mũi lùi lại.
Để đánh lạc hướng hoàn toàn sự chú ý của chúng khỏi chiếc làn, chị Khiếu khéo léo lấy từ trong túi áo ra một vài đồng tiền Đông Dương, nhét vội vào tay tên chỉ huy giặc và nói nhỏ nhẹ: "Em có chút đỉnh tiền chợ, gửi mấy thầy mua nước uống đỡ mệt dạ."
Nhìn thấy tiền và bị mùi nước mắm làm cho khó chịu, cộng với vẻ ngoài lam lũ, thành thật của cô gái trẻ, bọn giặc mất cảnh giác. Tên chỉ huy đút tiền vào túi, xua tay: "Thôi, đi đi! Lần sau đi sớm nghe chưa, đêm hôm sông nước nguy hiểm lắm."
"Dạ, em cảm ơn mấy thầy." — Chị Khiếu điềm tĩnh chèo xuồng tiếp tục hành tiến.
Khi chiếc xuồng khuất sau rặng bần bên bờ Bắc an toàn, ba đồng chí chỉ huy mới từ dưới sạp thuyền ngồi dậy, vây quanh cô gái trẻ. Họ ôm lấy chị, nước mắt rơm rớm vì cảm phục sự mưu trí và lòng dũng cảm phi thường của người nữ giao liên. Nhờ có sự bình tĩnh của chị, ba vị chỉ huy đã vào căn cứ đúng giờ, kịp thời chỉ đạo trận đánh giành thắng lợi lớn trên chiến trường Quảng Trị ít ngày sau đó.
Trong suốt những năm tháng thời hoa lửa, Anh hùng Lê Thị Khiếu đã thực hiện trót lọt hàng trăm chuyến đưa đón cán bộ, chuyển hàng tấn tài liệu qua mắt giặc mà không một lần để lộ bí mật. Chị chính là biểu tượng của thế hệ những người con gái Việt Nam anh hùng, dùng sự thông minh, lòng gan dạ và nét dịu dàng của mình để dệt nên những chiến công thầm lặng nhưng vĩ đại, góp phần đưa con thuyền cách mạng cập bến bờ thắng lợi hoàn toàn.



