Cựu chiến binh

CÁNH CHIM SẮT TRÊN BẦU TRỜI MƯỜNG THANH

CÁNH CHIM SẮT TRÊN BẦU TRỜI MƯỜNG THANH Nhân chứng lịch sử: Ông Lương Văn Khiêm (sinh năm 1951, cựu chiến binh Đội xe tải Quân sự 82, Đoàn 559). Mô tả câu chuyện: Trong những năm tháng kháng chiến, Tây Bắc không chỉ có đèo cao dốc đứng mà còn là chiến trường khốc liệt của những đoàn xe vận tải quân sự. Câu chuyện kể về chuyến chở đạn nghẹt thở qua đèo Pha Địn và thung lũng Mường Thanh của tài xế Lương Văn Khiêm – người đã biến chiếc xe "hoàng hà" móp méo vì bom đạn thành cánh chim sắt, vượt qua mưa pháo để tiếp viện cho chiến trường.

Hải Phòng16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÁNH CHIM SẮT TRÊN BẦU TRỜI MƯỜNG THANH

Nhân chứng lịch sử: Ông Lương Văn Khiêm (sinh năm 1951, cựu chiến binh Đội xe tải Quân sự 82, Đoàn 559).

Mô tả câu chuyện:

Trong những năm tháng kháng chiến, Tây Bắc không chỉ có đèo cao dốc đứng mà còn là chiến trường khốc liệt của những đoàn xe vận tải quân sự. Câu chuyện kể về chuyến chở đạn nghẹt thở qua đèo Pha Địn và thung lũng Mường Thanh của tài xế Lương Văn Khiêm – người đã biến chiếc xe "hoàng hà" móp méo vì bom đạn thành cánh chim sắt, vượt qua mưa pháo để tiếp viện cho chiến trường.

Nội dung chi tiết:

Mùa khô năm 1971, con đường 42 ngoằn ngoèo như sợi dây thừng vắt qua dải núi Tây Bắc. Đèo Pha Địn chìm trong sương mù quánh đặc và cái lạnh cắt da. Băng qua dãy núi này là hành trình sinh tử của những chiếc xe tải chở vũ khí, khí tài hướng về mặt trận.

Lương Văn Khiêm khi ấy mới 20 tuổi nhưng đã có hai năm tay lái bạt mạng trên các cung đường chiến trường. Chiếc xe ZIL-130 của anh không có kính chắn gió — vốn đã vỡ nát trong một trận không kích ở đường 9 — phải dùng bạt nhựa nilon quấn tạm. Mỗi đợt gió ngàn quật qua là một lần cát bụi và sương giá tạt thẳng vào mặt cay xè.

Khoảng 2 giờ sáng, xe của Khiêm dẫn đầu tốp 5 xe chở đạn pháo 85mm đang xuống dốc đèo Pha Địn. Đột nhiên, tiếng động cơ rít vang trên tầng mây cao. Hai chiếc máy bay C-130 "Spooky" của Mỹ thả hàng chục quả pháo sáng, biến cả thung lũng mờ sương thành một vùng sáng rực như ban ngày.

"Bắn pháo sáng rồi! Tất cả ép sát vách đá!" – Tiếng hô qua đài đàm dã chiến chưa kịp dứt thì các đợt đạn 20mm từ trên trời xối xả trút xuống mặt đường.

Đất đá văng mù mạt, một quả đạn găm trúng lốp sau bên trái khiến chiếc xe chao đảo mạnh, suýt lao xuống vực sâu hun hút. Thân xe trượt dài trên đá dăm, nổ ra những tia lửa điện sáng quắc.

Trong cabin, mảnh đạn văng làm rách tay áo và cứa một đường dài trên mạn sườn Khiêm. Máu chảy ra ướt đẫm cạp quần, nhưng anh biết không thể dừng lại. Nếu dừng lại làm mìn nổ hoặc xe cháy, cả đoàn xe đằng sau sẽ bị kẹt lại làm mục tiêu cho máy bay giặc.

Nén cơn đau nhói ở sườn, Khiêm nghiến răng ghì chặt vô-lăng, hai chân nhấn gạt chân ga, cho xe bò tiếp từng mét đường dốc. Anh hét lớn qua cửa kính vỡ: "Mất lốp rồi nhưng máy vẫn chạy! Anh em nối đuôi bám theo tôi!"

Trong bóng tối lập lòe của pháo sáng và khói đạn, người tài xế trẻ dùng kỹ năng lái xe bằng một bên lốp xẹp, tựa mạn thùng xe vào vách đá đường đèo để tạo lực hãm, dẫn dắt cả đoàn xe lách qua điểm tọa độ lửa.

Đến rạng sáng, khi đoàn xe cập bến an toàn tại kho dã chiến ven thung lũng, Khiêm mới buông tay khỏi vô-lăng. Bàn tay anh đã cứng đờ vì lạnh và ngấm máu, hai mắt đỏ ngầu vì khói thuốc súng. Nhìn những quả đạn pháo được bốc xuống nguyên vẹn để chuẩn bị cho trận đánh lớn, người tài xế trẻ mỉm cười gục đầu vào vô-lăng thiếp đi.

Sau chiến tranh, ông Lương Văn Khiêm trở về quê nhà với vết sẹo dài bên mạn sườn. Mỗi lần nhìn những con đường cao tốc thênh thang nối liền các vùng miền núi, người cựu chiến binh già lại nhớ về những đêm bám vô-lăng vượt dốc năm nào — nơi mỗi vòng quay bánh xe là một nhịp đập kiên cường của những con người không tiếc tuổi thanh xuân cho

độc lập tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn