Cựu Thanh niên xung phong

CÁNH CHIM VIỆT TRỞ VỀ

Nếu câu chuyện về những năm tháng chiến tranh là ký ức về những chuyến đi và những hiểm nguy, thì phía sau ký ức ấy còn có một tình cảm sâu sắc không thể phai mờ: tình yêu quê hương. Với ông Nguyễn Thành, điều chiến tranh không thể lấy đi chính là tình cảm dành cho quê hương, cho mảnh đất đã sinh ra mình và cho những người dân từng chịu cảnh đàn áp, tù đày. Trong những năm hoạt động tại khu vực chợ Ba Tháp, ông vừa thực hiện nhiệm vụ cách mạng, vừa chứng kiến những đau khổ của đồng bào. Có những lúc nhìn nhân dân chịu cảnh áp bức, ông không thể kìm được nước mắt. Những giọt nước mắt ấy trở thành một phần ký ức nhân văn của chiến tranh, nơi người chiến sĩ không chỉ biết đối diện với hiểm nguy mà còn biết đau cùng nỗi đau của đồng bào. Câu “Chim Việt đậu cành Nam” trở thành lời nhắc ông về cội nguồn, về mảnh đất đã sinh ra mình và về sự gắn bó với quê hương. Sau những năm tháng ấy, ông được trao Huy chương Kháng chiến hạng Nhất theo Quyết định của Hội đồng Bộ trưởng ngày 22/3/1985. Nhưng điều ông muốn gửi lại cho thế hệ trẻ không phải để ca ngợi riêng một cá nhân, mà là lời nhắc rằng hòa bình, độc lập hôm nay không tự nhiên mà có; thế hệ trẻ cần ghi nhớ công lao cha ông, học tập, lao động, chung tay xây dựng đất nước ngày càng phát triển giàu đẹp, phồn vinh, hùng cường và giữ vững nền hòa bình thiêng liêng của Tổ quốc.

Khánh Hòa18/09/2026Đoàn TN Công an tỉnh Khánh Hòa (Đoàn TN Công an tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÁNH CHIM VIỆT TRỞ VỀ

Có những ký ức của một đời người được giữ lại bằng những dấu mốc cụ thể. Có ký ức gắn với một địa danh, một khoảng thời gian, một công việc. Nhưng cũng có những ký ức được giữ lại bằng tình cảm. Đó có thể là tình yêu đối với quê hương, là sự đồng cảm trước nỗi đau của đồng bào, là một câu nói về cội nguồn đã được ghi nhớ qua năm tháng. Với ông Nguyễn Thành, những năm tháng chiến tranh không chỉ để lại những chuyến đi, những gian khổ và những nhiệm vụ cách mạng. Chúng còn để lại trong ông một tình yêu quê hương mà thời gian không thể xóa nhòa.

Ông Nguyễn Thành sinh ngày 21/7/1956 tại Vĩnh Hải, Khánh Hòa. Năm 1970, khi mới mười bốn tuổi, ông tham gia cách mạng. Từ năm 1970 đến năm 1975, ông hoạt động tại khu vực chợ Ba Tháp, nay thuộc phường Đô Vinh, tỉnh Khánh Hòa, với vai trò thanh niên xung phong, tiếp tế nhu yếu phẩm, liên lạc viên và du kích địa phương.

Nhìn lại những năm tháng ấy, chiến tranh hiện lên không chỉ qua sự thiếu thốn và hiểm nguy, mà còn qua những gì con người phải chứng kiến. Ông nhớ nhất hình ảnh nhân dân bị địch đàn áp, tù đày. Chứng kiến cảnh đồng bào chịu đau khổ, ông đã không thể kìm được nước mắt. Từ nỗi đau ấy, ông càng thêm quyết tâm chiến đấu và càng tin vào con đường mình đã chọn.

Giọt nước mắt trong chiến tranh có thể là một hình ảnh rất nhỏ. Nhưng đôi khi chính những điều nhỏ bé ấy lại nói lên nhiều nhất về con người. Một người chiến sĩ có thể đối diện với hiểm nguy, có thể vượt qua những chuyến đi trong đêm, có thể chịu đựng những gian khổ của cuộc sống chiến trường. Nhưng khi nhìn thấy đồng bào mình chịu cảnh áp bức, nỗi đau ấy lại chạm đến một nơi sâu hơn trong tâm hồn.

Đó không chỉ là sự đau khổ của một cá nhân trước một hoàn cảnh cụ thể. Đó là nỗi đau của một người đối với quê hương. Những giọt nước mắt ấy được nhìn từ khoảng cách của thời gian và trở thành một phần ký ức nhân văn của chiến tranh – nơi người chiến sĩ không chỉ biết đối diện với hiểm nguy mà còn biết đau cùng nỗi đau của đồng bào.

Chính tình cảm ấy làm cho câu chuyện về ông Nguyễn Thành mang một chiều sâu khác. Nếu chỉ nhìn chiến tranh bằng những nhiệm vụ, những chuyến đi và những gian khổ, người ta có thể thấy được sức chịu đựng của con người. Nhưng khi nhìn vào tình cảm của ông dành cho nhân dân, có thể thấy thêm một động lực tinh thần: quê hương và con người nơi quê hương ấy.

Trong tâm tưởng của ông, câu “Chim Việt đậu cành Nam” trở thành câu nói luôn được ghi nhớ. Đó là lời nhắc về cội nguồn, về mảnh đất đã sinh ra mình và về sự gắn bó với quê hương.

Hình ảnh cánh chim trong câu nói ấy mang một vẻ đẹp giản dị mà sâu sắc. Chim có thể bay qua nhiều khoảng trời, nhưng vẫn có nơi để trở về. Con người cũng vậy. Có thể trải qua những năm tháng gian khổ, có thể đi qua những chặng đường xa, nhưng trong tâm tưởng vẫn có một nơi gắn với cội nguồn.

Với ông Nguyễn Thành, quê hương không chỉ là một địa danh. Quê hương còn là nơi có những con người mà ông đã chứng kiến trong những năm tháng chiến tranh. Đó là đồng bào chịu cảnh đàn áp, tù đày. Đó là những người sống giữa hoàn cảnh khắc nghiệt. Đó cũng là mảnh đất mà ông đã gắn bó trong những năm tháng tuổi trẻ.

Bởi vậy, khi nhắc đến quê hương, ông không chỉ nhớ một nơi chốn. Ông nhớ những gì đã xảy ra trên mảnh đất ấy và nhớ những con người đã cùng đi qua một thời gian khó. Câu “Chim Việt đậu cành Nam” vì thế trở thành một lời nhắc về sự thủy chung với cội nguồn.

Chiến tranh cũng lấy đi sự đủ đầy trong đời sống. Có những ngày ông không có nổi một manh áo lành lặn. Ông tự mua bao cát vải và may thành áo, thành nón. Chiếc nón vải tay mèo theo ông trên những chặng đường hành quân, tiếp tế. Hình ảnh ấy giản dị nhưng chứa đựng cả một thời kỳ mà con người phải sống bằng sự chịu đựng và lòng kiên trì.

Những thiếu thốn ấy có thể khiến người ta nghĩ về cái nghèo của chiến tranh, nhưng trong câu chuyện của ông, điều đáng chú ý hơn lại là cách con người đi qua nó. Một manh áo không lành lặn không ngăn ông tiếp tục công việc. Một chiếc nón tự may không làm giảm đi giá trị của những chặng đường mà ông đã đi. Những vật dụng bình dị ấy trở thành dấu vết của một thời kỳ mà con người phải tự tìm cách thích nghi và kiên trì tồn tại.

Nhưng giữa tất cả những thiếu thốn đó, tình yêu quê hương vẫn được giữ lại. Đó chính là điều chiến tranh không thể lấy đi ở ông.

Có thể nói, ký ức về quê hương trong câu chuyện của ông Nguyễn Thành được tạo nên từ cả niềm vui lẫn nỗi đau. Nếu quê hương là nơi sinh ra con người, thì trong những năm tháng chiến tranh, quê hương còn là nơi con người phải chứng kiến những mất mát và đau thương. Chính vì vậy, tình yêu quê hương không phải là một tình cảm xa xôi. Nó trở thành sự đồng cảm với đồng bào và sự gắn bó với mảnh đất mà mình thuộc về.

Những giọt nước mắt trước cảnh nhân dân bị đàn áp không làm người chiến sĩ yếu đi. Trái lại, từ nỗi đau ấy, ông càng thêm quyết tâm chiến đấu và càng tin vào con đường mình đã chọn.

Đây có lẽ là một trong những nét đẹp nhân văn nhất trong ký ức chiến tranh. Con người có thể mạnh mẽ trước hiểm nguy nhưng vẫn giữ được khả năng rung động trước nỗi đau của người khác. Sự cứng cỏi và lòng nhân ái không loại trừ nhau. Một người có thể đứng vững trước thử thách nhưng vẫn có thể rơi nước mắt trước cảnh đồng bào mình chịu khổ.

Thời gian trôi qua, chiến tranh khép lại. Nhưng câu hỏi về những gì thế hệ sau cần nhớ lại được đặt ra từ chính những câu chuyện của người từng trải qua. Với ông Nguyễn Thành, điều muốn gửi đến thế hệ trẻ không phải là những câu chuyện để ca ngợi riêng một cá nhân, mà là lời nhắc về trách nhiệm đối với những gì thế hệ trước đã đánh đổi.

Đó là một lời nhắn giản dị nhưng có chiều sâu. Khi chiến tranh đã lùi xa, những thế hệ sinh ra trong hòa bình có thể dễ dàng coi cuộc sống bình yên là điều vốn có. Nhưng với những người từng đi qua chiến tranh, hòa bình mang theo ký ức của những năm tháng gian khổ và những hy sinh của lớp lớp cha ông.

Ông mong con cháu đời sau hiểu rằng hòa bình, độc lập hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau sự bình yên của cuộc sống là máu xương của lớp lớp cha ông. Vì vậy, thế hệ trẻ cần ra sức học tập, lao động, chung tay đưa đất nước ngày càng phát triển giàu đẹp, phồn vinh, hùng cường và luôn giữ vững nền hòa bình thiêng liêng của Tổ quốc.

Lời nhắn ấy đưa câu chuyện từ quá khứ trở về với hiện tại. Những năm tháng chiến tranh đã khép lại, nhưng trách nhiệm của thế hệ hôm nay vẫn còn. Chỉ có điều, trách nhiệm ấy được thể hiện trong một hoàn cảnh khác. Người trẻ hôm nay không phải đối diện với những chuyến đi trong đêm như thế hệ trước, nhưng có những con đường khác cần đi, những công việc khác cần hoàn thành và những trách nhiệm khác cần đảm nhận.

Học tập và lao động là những điều được ông nhắc đến. Đó là những công việc bình dị nhưng cần thiết để mỗi người góp phần vào sự phát triển chung. Nếu thế hệ trước đã dành tuổi trẻ của mình trong những năm tháng chiến tranh, thì thế hệ hôm nay có thể tiếp nối bằng việc trân trọng hòa bình và sử dụng những điều kiện của thời đại để học tập, làm việc, xây dựng cuộc sống.

Điều quan trọng là không quên những người đi trước. Ghi nhớ công lao cha ông không chỉ là nhớ những câu chuyện của quá khứ, mà còn là hiểu giá trị của cuộc sống hiện tại. Khi biết rằng hòa bình không tự nhiên mà có, con người sẽ biết trân trọng hơn những ngày tháng bình yên.

Ông cũng mong thế hệ trẻ học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác Hồ, luôn tâm niệm “còn Đảng còn mình”, ghi nhớ và tri ân những người đã hy sinh cho cách mạng.

Những lời nhắn ấy được hình thành từ chính trải nghiệm của một người đã đi qua tuổi trẻ trong chiến tranh. Vì vậy, nó không mang dáng dấp của một lời nói xa rời thực tế. Đó là những điều được gửi lại từ ký ức của một đời người, từ những năm tháng mà ông đã trực tiếp trải qua.

Năm 1985, ông Nguyễn Thành được trao Huy chương Kháng chiến hạng Nhất theo Quyết định của Hội đồng Bộ trưởng ngày 22/3/1985. Đây là sự ghi nhận đối với những năm tháng ông đã tham gia và cống hiến cho cách mạng.

Nhưng có lẽ, giá trị của câu chuyện không chỉ nằm ở phần thưởng. Một tấm huy chương ghi nhận một chặng đường, còn những lời nhắn gửi lại hướng đến tương lai. Nếu phần thưởng thuộc về những năm tháng đã qua, thì trách nhiệm đối với thế hệ trẻ lại thuộc về những năm tháng đang đến.

Từ một cậu bé mười bốn tuổi bước vào con đường cách mạng, ông Nguyễn Thành đã đi qua một thời tuổi trẻ đầy gian khổ. Những năm tháng ấy đã khép lại, nhưng lời nhắn gửi vẫn còn nguyên giá trị.

Cánh chim Việt năm nào đã đi qua những vùng đất của chiến tranh, nhưng cuối cùng vẫn trở về với cành Nam – với quê hương, với đất mẹ và với ký ức của một đời người.

Hình ảnh ấy có thể được xem như một sự khép lại đẹp cho câu chuyện. Một cánh chim bay qua những vùng trời khác nhau nhưng vẫn nhớ nơi mình thuộc về. Một con người đi qua những năm tháng gian khổ nhưng vẫn giữ trong lòng tình yêu quê hương. Và một thế hệ đã trải qua chiến tranh nhưng khi nhìn về thế hệ sau vẫn mong muốn gửi lại những điều căn bản nhất: hãy biết trân trọng hòa bình, nhớ đến công lao của cha ông, sống có trách nhiệm và góp sức xây dựng đất nước.

Ký ức chiến tranh vì thế không chỉ thuộc về quá khứ. Khi được kể lại, nó trở thành một cây cầu nối giữa các thế hệ. Một bên là những người đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh tuổi trẻ trong những năm tháng gian khổ. Một bên là thế hệ hôm nay đang sống trong điều kiện hòa bình, có cơ hội học tập, lao động và xây dựng tương lai.

Ở giữa hai thế hệ ấy là trách nhiệm của sự tiếp nối. Những người đi trước trao lại ký ức. Người trẻ hôm nay tiếp nhận ký ức ấy không phải chỉ để nhớ, mà để hiểu và hành động. Hiểu giá trị của hòa bình để biết trân trọng. Hiểu công lao của cha ông để biết tri ân. Hiểu trách nhiệm của mình để biết sống, học tập và lao động có ích.

Và có lẽ, đó cũng là ý nghĩa sâu xa của câu “Chim Việt đậu cành Nam”. Cội nguồn không chỉ là nơi để trở về bằng bước chân, mà còn là nơi được giữ lại trong tâm tưởng. Dù thời gian trôi qua, dù cuộc đời có đổi thay, quê hương vẫn là một phần ký ức không thể tách rời.

Câu chuyện về ông Nguyễn Thành vì vậy không dừng lại ở việc kể về một người từng tham gia cách mạng. Nó còn là câu chuyện về tình yêu quê hương, về nỗi đau trước đồng bào, về sự ghi nhớ những gì thế hệ trước đã đánh đổi và về trách nhiệm mà người trẻ hôm nay cần tiếp nhận.

Chiến tranh đã lùi xa. Những năm tháng gian khổ đã trở thành lịch sử. Nhưng hòa bình vẫn cần được trân trọng, và ký ức vẫn cần được gìn giữ. Bởi chỉ khi biết nhìn về quá khứ bằng lòng biết ơn, con người mới có thể bước vào tương lai với ý thức rõ hơn về trách nhiệm của mình.

THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN THẾ HỆ TRẺ, ĐOÀN VIÊN, THANH NIÊN NGÀY NAY: Hãy biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ và tri ân công lao của các thế hệ cha ông; đồng thời biến lòng biết ơn ấy thành hành động cụ thể bằng học tập, lao động, rèn luyện và cống hiến. Mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay có trách nhiệm giữ gìn những giá trị mà thế hệ trước đã đánh đổi bằng tuổi trẻ, để từ nền hòa bình hiện tại tiếp tục chung tay xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển giàu đẹp, phồn vinh, hùng cường và giữ vững nền hòa bình thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn