Bài viết

CÁNH CỬA GỖ VÀNG

An Giang02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà của ông Bảy nằm ven làng, có một cánh cửa gỗ màu vàng đã cũ. Cánh cửa ấy từng bị bom làm nứt, nhưng ông vẫn giữ. Bởi dưới cánh cửa ấy là một hầm bí mật, nơi nuôi giấu cán bộ.

Ông Bảy nói với vợ: “Cánh cửa này là mạng sống của cách mạng.” Ban ngày ông mở cửa như bình thường. Ban đêm, ông khóa chặt, rồi lặng lẽ đưa cán bộ xuống hầm. Hầm nhỏ, tối, nhưng an toàn.

Một hôm, địch càn vào làng. Chúng nghi ngờ nhà ông Bảy. Tên chỉ huy đạp cửa xông vào. Cánh cửa gỗ vang lên tiếng “rầm” mạnh. Ông Bảy bình tĩnh bước ra, giả vờ sợ hãi. Địch lục soát khắp nơi, đá tung nồi niêu, đập vỡ chum nước.

Tên lính dùng báng súng đập vào cánh cửa vàng, hỏi: “Có gì sau cửa?” Ông Bảy đáp: “Sau cửa là phòng ngủ.” Địch mở cửa, thấy chỉ có giường tre và mấy bao lúa. Chúng không biết rằng ngay dưới chân giường là nắp hầm.

Trong hầm, cán bộ và một em giao liên nín thở. Chỉ cần địch bước thêm một bước, mọi thứ sẽ lộ. Nhưng ông Bảy đứng chắn, giả vờ kể lể: “Nhà tôi nghèo, có gì mà giấu.” Địch chửi vài câu rồi bỏ đi. Khi địch rút, ông Bảy mới mở hầm. Cán bộ nắm tay ông, nói: “Bác gan quá.” Ông Bảy chỉ cười: “Gan gì đâu, sợ lắm chứ. Nhưng sợ mà vẫn làm mới là giữ nước.” Sau chiến tranh, cánh cửa vàng vẫn còn. Ông Bảy không thay cửa mới. Ông bảo: “Cửa này đã giữ nhiều mạng người.” Người trong làng thường chỉ cho con cháu xem và kể: “Ngày xưa, cánh cửa này không chỉ chắn gió, mà chắn cả quân thù.”

Trong kháng chiến, có những thứ bình thường như một cánh cửa gỗ, nhưng lại trở thành thành trì. Và những người dân như ông Bảy đã biến ngôi nhà của mình thành pháo đài cách mạng bằng lòng trung thành và sự dũng cảm

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn