CÁNH CỬA KHÉP HỜ - LƯƠNG TRUNG
“Tôi sống ở một làng nhỏ thuộc Hà Tĩnh. Nhà tôi nằm ven đường làng, thường là nơi cán bộ ghé qua khi cần nghỉ chân. Để giữ an toàn, chúng tôi dùng những dấu hiệu rất bình thường.
“Tôi sống ở một làng nhỏ thuộc Hà Tĩnh. Nhà tôi nằm ven đường làng, thường là nơi cán bộ ghé qua khi cần nghỉ chân.
Để giữ an toàn, chúng tôi dùng những dấu hiệu rất bình thường.
Với tôi, đó là cánh cửa nhà.
Nếu cửa mở rộng như mọi khi, nghĩa là an toàn.
Còn nếu cửa chỉ khép hờ, nghĩa là có nguy hiểm, không được vào.
Một buổi chiều, tôi đang nấu cơm thì thấy lính Pháp xuất hiện.
Chúng đi từng nhà, hỏi han và quan sát rất kỹ.
Đúng lúc đó, tôi nhớ ra có cán bộ sẽ ghé qua.
Không thể chạy ra báo, tôi liền khép hờ cánh cửa lại, để lại một khoảng nhỏ vừa đủ nhìn vào.
Xong xuôi, tôi vẫn tiếp tục nấu ăn như bình thường.
Một lúc sau, cán bộ đi tới.
Anh nhìn vào nhà.
Cánh cửa không mở như mọi ngày…
Chỉ một thay đổi rất nhỏ…
Anh hiểu ngay.
Anh không bước vào, mà lặng lẽ quay đi.
Ngay sau đó, lính Pháp tiến đến gần nhà tôi.
Chúng nhìn vào, thấy tôi đang nấu cơm, không phát hiện điều gì.
Chúng bỏ đi.
Khi mọi việc qua đi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Chiều tối, cán bộ quay lại và nói:
‘Cánh cửa của bác hôm nay… đã giữ được cả một con đường.’
Tôi nhìn cánh cửa gỗ cũ kỹ.
Nó chỉ là thứ che mưa, che nắng cho gia đình.
Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần khép lại một chút, nó đã trở thành tín hiệu cứu người.
Đến bây giờ, mỗi khi đóng cửa, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một cánh cửa bình thường… lại giữ trọn sự sống.”



