Cựu Thanh niên xung phong

CÁNH CỬA KHÉP HỜ - NĐC

Hà Tĩnh11/04/2026Trần Thu Phương (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)12 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi có một quy ước rất đơn giản: nhìn vào cánh cửa nhà.

Nếu cửa mở rộng là an toàn.
Nếu cửa đóng kín là có nguy hiểm.
Còn nếu cửa chỉ khép hờ, nghĩa là tình hình chưa rõ, cần đặc biệt cẩn thận.

Một buổi chiều, có cán bộ hẹn sẽ ghé qua để nhận tài liệu.

Tôi đang chờ thì bất ngờ thấy lính Pháp xuất hiện ở đầu làng.

Chúng không ập vào ngay, mà đứng rải rác quan sát.

Tôi hiểu tình hình rất nguy hiểm, nhưng cũng chưa thể xác định chúng có vào nhà mình hay không.

Không thể mở cửa như bình thường, cũng không dám đóng kín.

Tôi quyết định khép hờ cánh cửa – đúng theo ám hiệu đã thống nhất.

Xong xuôi, tôi ngồi trong nhà, giả vờ như không có chuyện gì.

Một lúc sau, cán bộ đi tới.

Anh dừng lại trước cổng, nhìn về phía cánh cửa.

Thấy cửa chỉ khép hờ…

Anh không vào ngay, mà đứng quan sát xung quanh một lúc.

Phát hiện có dấu hiệu bất thường, anh lặng lẽ rút đi theo lối khác.

Ngay sau đó, lính Pháp tiến lại gần.

Chúng nhìn vào nhà tôi, nhưng vì không thấy gì đáng nghi nên bỏ đi.

Khi mọi chuyện qua đi, tôi mở cửa ra, lòng vẫn còn run.

Tối hôm đó, cán bộ quay lại và nói:
‘Nếu anh mở cửa như mọi khi, có lẽ tôi đã bước vào bẫy.’

Tôi nhìn cánh cửa quen thuộc của mình.

Nó vẫn như mọi ngày, không có gì đặc biệt.

Nhưng trong thời hoa lửa, chỉ cần khép lại một chút thôi, cũng đủ để cứu một con người.

Đến bây giờ, mỗi lần đóng cửa, tôi lại nhớ đến ngày hôm đó…

Ngày mà một cánh cửa nhỏ bé… đã giữ được cả sự an toàn cho cách mạng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn