CÁNH CỬA KHÉP NHẸ - NĐC
“Tôi sống ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, nhà tôi thường là nơi cán bộ ghé qua.
Một lần, có cán bộ đang trú trong nhà thì có tin lính Pháp sắp đến.
Tôi không nói gì, chỉ khẽ đóng cánh cửa lại – đó là ám hiệu đã hẹn trước.
Anh cán bộ hiểu ý, nhanh chóng rời đi bằng lối sau.
Chỉ ít phút sau, lính Pháp ập tới, gõ cửa kiểm tra.
Tôi mở cửa, giả vờ như không có chuyện gì.
Chúng lục soát một lúc rồi bỏ đi.
Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ.
Chỉ một cánh cửa khép nhẹ… cũng có thể cứu được một con người.
Thời hoa lửa là vậy, những điều rất nhỏ… lại mang ý nghĩa rất lớn.”


