Bài viết

Cánh cửa không khóa

An Giang17/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhà ông Tám nghèo, cửa chỉ là tấm gỗ. Nhưng ông không bao giờ khóa cửa. Ai đi ngang cũng có thể vào. Ông nói: “Khóa cửa thì cán bộ không có chỗ trú.”

Một đêm, cán bộ chạy trốn, vào nhà ông Tám. Ông lập tức giấu họ dưới đống rơm, rồi ngồi ngoài uống trà như không có gì. Địch tới hỏi, ông bình thản nói mình sống một mình.

Địch lục soát, không tìm thấy. Khi chúng đi, ông Tám mới mở rơm cho cán bộ ra. Ông nói: “Nhà nghèo, chỉ có chỗ ẩn.”

Cán bộ cảm động, hứa sau này sẽ báo ơn. Ông Tám cười: “Báo ơn chi, lo đánh giặc.”

Sau hòa bình, nhà ông Tám được sửa lại. Nhưng ông vẫn không khóa cửa. Ông nói: “Thói quen rồi.” Cánh cửa không khóa ấy trở thành biểu tượng của lòng tin và sự che chở. Trong chiến tranh, có những ngôi nhà nghèo đã mở cửa cho cả đất nước trú ẩn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn