Người có công giúp đỡ cách mạng

Cánh cửa không khóa

Ông Sáu có ba người con trai, cả ba đều lần lượt lên đường nhập ngũ trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc chiến. Ngày người con út lên đường, ông không khóc, chỉ đứng tựa gốc cây khế đầu sân, tay cầm chiếc tẩu thuốc cũ, mắt nhìn đau đáu theo bóng lưng con khuất dần sau lũy tre già.

30/03/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sáu có ba người con trai, cả ba đều lần lượt lên đường nhập ngũ trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc chiến. Ngày người con út lên đường, ông không khóc, chỉ đứng tựa gốc cây khế đầu sân, tay cầm chiếc tẩu thuốc cũ, mắt nhìn đau đáu theo bóng lưng con khuất dần sau lũy tre già.

Kể từ ngày ấy, ông Sáu có một thói quen mà cả làng ai cũng biết: Ông không bao giờ gài then cửa chính, dù là ban đêm hay lúc mưa gió.

Có người nhắc: "Cụ Sáu ơi, đêm hôm trộm cắp, cụ phải khóa cửa lại chứ!" Ông chỉ lắc đầu, giọng trầm đục: "Lỡ tụi nó về giữa đêm, gõ cửa mà tôi ngủ say không nghe thấy, tụi nó lại ngại không vào. Cứ để cửa thế, tụi nó đẩy nhẹ cái là vào được nhà, thấy giường của mình, thấy cái ấm trà của tía nó là nó biết nó đã về đến nhà rồi."

Chiến tranh vốn không có chỗ cho sự khoan nhượng. Tờ giấy báo tử đầu tiên gửi về là của người con cả. Ông Sáu nhận thư, lặng lẽ ra sau vườn ngồi suốt một đêm. Tờ thứ hai của người con thứ hai gửi về một năm sau đó. Ông vẫn không khóc trước mặt mọi người, chỉ thấy mái tóc ông bạc trắng đi chỉ sau một mùa lúa.

Dân làng nghĩ ông sẽ khóa cửa lại, vì hy vọng đã vơi đi hai phần ba. Nhưng không, cánh cửa gỗ cũ kỹ vẫn cứ hé mở mỗi đêm. Ông vẫn ngồi đó, bên ấm trà quạnh quẽ, lắng nghe từng tiếng lá rơi, từng tiếng bước chân của ai đó đi ngang qua ngõ.

Mùa xuân năm 1975, tiếng pháo nổ mừng hòa bình vang dội khắp xóm nhỏ. Những người lính của làng trở về trong tiếng khóc cười nức nở. Ông Sáu ra tận đầu ngõ, đôi mắt đã mờ đục nhìn xoáy vào dòng người.

Và rồi, từ phía cuối con đường, một bóng dáng cao gầy, một cánh tay bị băng kín, khập khiễng bước đi trên đôi nạng gỗ. Đó là người con út.

Anh không về ban ngày. Anh về vào một đêm muộn, khi làng xóm đã ngủ say. Anh khẽ đẩy cánh cửa quen thuộc. Cánh cửa không khóa, chỉ cần một cái chạm nhẹ đã mở toang ra. Bên trong, ông Sáu đang nằm trên chõng tre, bật dậy ngay lập tức như thể ông đã thức suốt mấy mươi năm để chờ giây phút này.

· "Tía... con về rồi đây!"

Ông Sáu bước đến, đôi bàn tay run rẩy sờ lên mặt, lên vai con. Lúc này, những giọt nước mắt kìm nén suốt cả cuộc đời người đàn ông thép mới thực sự vỡ òa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn